[Trọng Sinh – Đam Mỹ ] Một Đời Vì Anh – Cp Phonghy (Full) – [ Đam Mỹ ] MỘT ĐỜI VÌ ANH – Chương 20 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Trọng Sinh – Đam Mỹ ] Một Đời Vì Anh – Cp Phonghy (Full) - [ Đam Mỹ ] MỘT ĐỜI VÌ ANH - Chương 20

Lãnh Mặc Cẩn nghe xong liền vào xem tin nhắn, trong đó vị trí định vị của Lãnh Vũ, còn có cả Bạch Hy. Xem ra, tên Lam Tước này địa vị cũng không phải là đơn giản.

\”Mặc, Bạch Hy sẽ không sao chứ? Em cảm thấy bất an quá…\” Lãnh Phong tay nắm vô lăng siết chặt, áo vest bị cởi quăng sang một bên, cà vạt cũng bị anh ném đi mất. Bây giờ, anh thật sự đang rất lo lắng.

\”Đến đây!\” Đưa định vị cho Lãnh Phong, Lãnh Mặc Cẩn bình tĩnh nói.

Thật ra, vẻ ngoài bất động điềm tĩnh kia của Lãnh Mặc Cẩn chỉ là nguỵ trang. Trong lòng anh bây giờ, cũng rối loạn một đoàng, này không chỉ có con trai của mình, mà đến cháu của mình cùng Tiểu Hy đều bị đe doạ. Làm sao mà không khẩn trương cùng lo sợ cho được.

Lãnh Phong nhìn xong cũng chẳng nói gì, chỉ là nhấn ga tăng tốc, chạy thẳng về hướng địa điểm trên định vị kia.
——————————

Nhà hoang cũ ở bãi đất trống gần biển, Bạch Hy cùng Lãnh Vũ bị nhốt trong đó, vừa mới tỉnh.

\”Sao lại xui xẻo như vậy? Cãi nhau xong, bây giờ còn bị bắt…!\” Lãnh Vũ vừa tỉnh đã than vãn, rõ là chẳng sợ chết là gì.

Bạch Hy không thể để ý nhiều như vậy, tay cậu bị trói sau lưng, lúc sớm còn bị mạnh bạo kéo lên xe. Dù lúc đó là bị hạ thuốc mà ngất đi, thì bây giờ cậu cũng đã tỉnh. Hơn nữa, còn đang cảm giác thấy cơn đau nhói từ bụng dưới truyền đến. Hình như, bảo bảo muốn chào đời rồi.

\”Cậu đừng nói nữa…\” Bạch Hy nhịn đau \”Xem coi chừng hắn ta nghe thấy…\”.

Lãnh Vũ ngồi đối diện Bạch Hy, lúc này nghe giọng mới ngẩn đầu nhìn. Nhà hoang này không có điện, ánh sáng cũng không mấy đủ để nhìn thấy mọi thứ. Nghe giọng của Bạch Hy yếu ớt, Lãnh Vũ cũng thoáng giật mình \”Bạch Hy, cậu bây giờ cảm thấy như thế nào rồi? Không sao chứ?\”.

Bạch Hy nghe thấy vậy lại cười khổ \”Bảo bảo dường như muốn ra ngoài nhìn ngắm thế giới này rồi….\”.

Lãnh Vũ nghe xong sợ hãi \”Sao lại như vậy? Sao lại sớm như vậy?\”.

Bên ngoài lại có động tĩnh, hình như có người vào, cánh cửa mở ra, ánh sáng đột ngột thay đổi làm Lãnh Vũ cùng Bạch Hy chợt nheo mắt lại mà nhìn ra cửa.

\”Tỉnh?\” Sở Việt bước vào trong, môi trường thay đổi con người cũng thay đổi. Sở Việt đã không còn là một Sở tổng tiền đồ vô lượng nữa, mới mấy ngày bị tạm giam, cả con người liền thay đổi.

Mái tóc rối như tổ quạ, viền mắt thâm quầng, gương mặt cũng hóc hác. Quần áo càng xốc xếch hơn, người ngoài nhìn vào ai mà nghĩ đây là người tài hoa phong nhã kia đâu chứ, này thật cũng quá thảm đi.

\”Sở tổng, ngài là muốn làm gì đây? Bắt người là phạm pháp đó!\” Lãnh Vũ vừa nhìn người, xong liền mở miệng.

Sở Việt nghe xong lại cười lớn \”Phạm pháp? Dù sao cũng phạm rồi, không cần để ý, nhưng có chết, cũng phải mang tên Lãnh Phong kia chôn cùng\”.

Bạch Hy nghe vậy liền khó chịu \”Tôi khuyên anh, mau đầu thú… Như vậy sẽ không quá khổ khi bị bắt lại đâu…\”.

\”Chậc, cậu nên lo cho mình trước thì hơn, bụng thì to bất thường, bây giờ nhìn còn xanh xao hơn hẳn. Tên Lãnh Phong kia rốt cục là xem trọng cậu ở điểm nào?\”. Sở Việt ngồi xuống đối diện, mắt nhìn vào bụng Bạch Hy.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.