Thời gian mẫu hậu hồi cung được định vào ngày đông nguyệt xử lục (tức ngày 6 tháng 11 âm lịch), theo Khâm Thiên Giám nói đó là một ngày tốt lành.
Nghe được tin này, ta nâng cằm nhìn khung cửa sổ được chạm trổ khéo léo trong Ngự thư phòng, sau một hồi trầm mặc ta đồng ý, nói thật ta không cho rằng sau khi mẫu hậu từ Tây Sơn trở về cung sẽ tiêu tan địch ý với Trác Văn Tĩnh, nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, dựa theo tính cách của mẫu hậu, có lẽ địch ý sẽ càng sâu hơn.
Trong mắt của mẫu hậu, bây giờ Trác Văn Tĩnh chẳng khác nào giống như phụ thân của Tam ca trở thành người được sủng ái nhất hoàng cung, thậm chí lúc bà một mình nuôi lớn nhi tử, thì phụ hoàng đều bị người này mê hoặc chẳng phân biệt phương hướng, chỉ nghĩ làm sao cùng ông ta chung một chỗ, mà quên đi mẫu hậu… Cho nên chán ghét cùng phẫn nộ đan xen, cái nút thắt này có lẽ không gỡ ra được rồi.
Nếu như mẫu hậu hồi cung thì khẳng định đối với Trác Văn Tĩnh càng thêm bất mãn, đặt vào dĩ vãng, ta ngược lại cũng không lo lắng, thế nhưng lần này bà biết được Trác Văn Tĩnh đang mang thai, lại chỉ một lòng một dạ muốn phá bỏ hài tử này của hắn, chuyện này làm ta không tự chủ phải phòng bị nhiều hơn đối với mẫu hậu… Bây giờ Trác Văn Tĩnh có thai được khoảng bốn tháng rồi, nếu hài tử xảy ra chuyện gì, vậy hắn chẳng phải sẽ sụp đổ luôn sao?
Ý nghĩ này làm cho ta rất bất an, thế nhưng lại không tìm ra bất cứ lý do gì để ngăn cản ý định của mẫu hậu… Nghĩ đến đây, ta có chút đau đầu thở dài, nghĩ thầm, được rồi, bây giờ nghĩ nhiều cũng không có biện pháp gì, đành phải đi một bước đề phòng một bước.
Nghĩ như vậy, trong lòng không khỏi nhẹ nhõm hai phần, sau đó cầm bút lên phê chuẩn tấu chương, sau khi được vài cái, có người thông bẩm nói là Trác Nhiên cầu kiến.
Nghe được Trác Nhiên đến đây, trong nội tâm của ta khẽ động, tay cầm bút bỗng nhiên có chút nặng nề, ngừng thật lâu, ta thấp giọng nói: \”Cho hắn tiến vào.\”
Nguyên Bảo vội vàng tuyên Trác Nhiên vào yết kiến.
Nhìn Trác Nhiên sải bước đến, ta khẽ nhíu mày, vô luận kết quả sự tình miếu hoàng hậu có thế nào thì với hắn mà nói không phải chuyện gì tốt.
Nếu như lời Trác Luân nói là thật, thì trên triều đình tất sẽ xảy ra một trận huyết vũ tinh phong (mưa máu – gió tanh), cộng thêm mẫu hậu không thích gì Trác gia, sự kiện lần có lẽ sẽ ghi hận trong lòng, cảm thấy Trác gia đang cố ý gây khó dễ cho bà, cố ý để cho bà biết được sự tình miếu hoàng hậu, điều đó chẳng phải càng khó khăn với Trác Văn Tĩnh?
Nhưng nếu lời Trác Luân nói không phải là thật, tình huống kia càng đáng sợ rồi, triều đình này luôn để ý không ngớt đến ta và Trác gia, mà lão hồ ly Tiết Thanh kia cũng thời khắc chú ý tới, ta lại để cho Trác Nhiên đi điều tra chuyện này, ông ta có thể đoán ra được tám chín phần đấy, không biết Tiết Như Ngọc nghe ông ta nói xong sẽ thổi ngọn gió nào đến tai của mẫu hậu đây.
Nghĩ tới đây, ta lại thở dài, lúc lấy lại tinh thần, thì Trác Nhiên đã quỳ trên mặt đất hành lễ, ta nhìn hắn một cái lại nhìn về phía Nguyên Bảo nói: \”Lui xuống hết đi, ngươi canh giữ ngoài cửa.\”