Trọng Sinh Chi Bạo Quân – CHƯƠNG 49: Ý TỨ CỦA HOÀNG HẬU – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 7 lượt xem
  • 5 tháng trước

Trọng Sinh Chi Bạo Quân - CHƯƠNG 49: Ý TỨ CỦA HOÀNG HẬU

   Khi ta tỉnh lại trong tẩm cung của Trác Văn Tĩnh, thì trời đã tối rồi, hơn nữa nếu lắng nghe kỹ, trời bên ngoài đang mưa, làm cho ta nhíu mày chính là Trác Văn Tĩnh không có ở bên cạnh, đưa tay sờ sờ tấm đệm bên dưới, thì hắn đã rời khỏi đây lâu rồi, chăn đệm đều đã nguội lạnh, không biết có phải do trời mưa hay không, mà ta cảm thấy trong lòng có chút lạnh lẽo.

Nằm trên giường, trong đầu ta nhớ lại chuyện xảy ra hôm nay, ta đột nhiên ngồi dậy tựa bên giường trầm mặc.

Lúc này, ta chợt cảm thấy, có lẽ thời khắc ta nhìn thấy tên Trần Kiến Quang kia, thì nên giết hắn tại chỗ, mà không phải bắt hắn nhốt vào thiên lao, cho dù nhốt vào đó rồi, chỉ sợ có chuyện xấu sẽ đến…

Lúc ấy ta chính là nghĩ như thế này, ta nghĩ sẽ giam Trần Kiến Quang lại, sau đó hảo hảo tra tấn hắn, ta cũng muốn hắn nếm qua tư vị chết không được mà sống cũng không xong, ta muốn phế đi tứ chi của hắn, làm cho hắn không thể đi, không thể động, phải bò mà sống, chết cũng không thể mà sống cũng không xong.

Đúng vậy, ta chính là nghĩ như thế đấy, thậm chí, nếu không phải lúc nãy Trác Văn Tĩnh gọi ta lại, để cho ta nghỉ ngơi, thì có lẽ ta đã đi đến Ngự Thư phòng hạ chỉ lệnh cho người phế đi tứ chi của hắn rồi, thế nhưng mà, lúc nhìn đến vẻ mặt ẩn chứa nét lo lắng của Trác Văn Tĩnh, ta đột nhiên cảm thấy mềm lòng, vì vậy đáp ứng hắn ở lại Giao Thái điện, thậm chí còn ngủ quên…

Hiện tại, ta đã nghĩ thông suốt, ta có lẽ nên đi giết Trần Kiến Quang luôn, dù sao chết rồi cũng xong hết mọi chuyện, về phần hậu quả, ta giết một người, thì có thể dẫn tới hậu quả gì lớn.

Nghĩ tới đây, ta nộ khí đùng đùng gọi Nguyên Bảo, để cho hắn giúp ta thay y phục, dự định ngay trong đêm nay sẽ truyền chỉ đến Hình bộ, cho người giết Trần Kiến Quang.

Vừa dứt lời, cửa được mở ra, chỉ là vào phòng không phải Nguyên Bảo mà là Trác Văn Tĩnh. Hắn mỉm cười nhìn ta, sau đó bước lên phía trước, ta chú ý giày của hắn bị ướt.

Nhíu nhíu mày, ta ngồi xuống, nhìn hắn, ta biết rõ hắn có chuyện muốn nói, nếu là người khác ta đã phất áo ly khai từ lâu, thế nhưng đối với hắn, ta chung quy muốn nhẫn nhịn thêm ba phần.

Trác Văn Tĩnh bước lên giúp ta thay y phục, ta nhìn bộ dạng trầm tĩnh của hắn, trong lòng có chút khó chịu không nói nên lời, ta nhíu mày mở miệng hỏi: \”Vừa rồi ngươi đi đâu?\”

Trác Văn Tĩnh tạm dừng tay, sau đó nhàn nhạt cười đáp: \”Vi thần vừa rồi đến nhìn Du Vương gia, đưa cho hắn cái ô, để cho người hầu đứng che.\”

Nghe xong lời này, ta \’ah\’ một tiếng hỏi: \”Thế nào? Hắn vẫn còn quỳ trước Ngự Thư phòng?\”

Trác Văn Tĩnh khẽ \’ân\’ một tiếng nói: \”Thân thể của Du Vương gia không tốt, thời tiết kinh thành lại rét lạnh, mà trời thì đang mưa, hắn cũng quỳ trong mưa được một canh giờ rồi, nếu thời gian lâu như vậy, chỉ sợ bệnh tình sẽ tái phát đấy, e rằng lần này, phải hảo hảo tịnh dưỡng rất lâu mới hồi phục lại.\”

\”Vậy ý của ngươi là kêu ta nhường nhịn hắn? Sau đó theo ý của hắn không giết Trần Kiến Quang?\” Ta cau mày có chút không vui hỏi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.