Trọng Sinh Chi Bạo Quân – CHƯƠNG 39: HOÀNG ĐẾ VÔ TÌNH – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 4 lượt xem
  • 5 tháng trước

Trọng Sinh Chi Bạo Quân - CHƯƠNG 39: HOÀNG ĐẾ VÔ TÌNH

Sau khi Quỳnh Lâm yến kết thúc, vốn dĩ nên hạ chỉ phong quan chức cho bọn người Tiết Thanh đấy, thế nhưng bởi vì ta ngã bệnh, chuyện này lập tức bị hoãn lại, cho đến khi ta lâm triều trở lại.

Lúc thượng triều, trước đó nghe được mọi người thấp thỏm lo lắng chuyện tấu sớ, nhìn thần sắc bất an của bọn họ, ta ngồi ở phía trên nói vài câu an ủi, đợi đến khi các văn võ bá quan bớt kích động, ta mới lệnh cho Nguyên Bảo tuyên chỉ.

Mục đích đương nhiên là chuyện phong quan tước chức, Tiết Tầm được ta lưu lại kinh thành gia nhập Hình bộ, làm một tiểu quan thất phẩm tại kinh thành. Còn Bàng Văn thì \’áo gấm về quê\’, làm Huyện lệnh ở Tấn Châu. Trương Kỳ cùng Vương Châu thì được điều đến một nơi xa xôi làm Huyện lệnh, nếu như ba năm sau bọn họ đạt được thành tích thì sẽ được chuyển đi, ta nghĩ tiền đồ phía trước cũng không tệ đấy.

Bất quá chuyện này dù sao cũng phải xem vận mệnh của bọn họ ra sao, ngay lúc này ta lại nhớ tới câu chuyện về Huyện lệnh nghèo cùng Huyện lệnh giàu, chỉ là không biết trong số bọn họ, ai sẽ trở thành Huyện lệnh nghèo, ai sẽ trở thành Huyện lệnh giàu đây.

Nghĩ tới đây, ta cười cười, còn những người không được thông qua kỳ Điện thí, cũng sẽ không bị tuyệt đường làm quan, chỉ là để cho bọn họ nghỉ ngơi lấy sức, đợi sau này có chỗ trống sẽ bổ sung sau.

Hiện tại ta sủng ái Tiết Tầm, lạnh nhạt với Như phi, nhất thời trong ngoài triều đình đối với loại thái độ này của ta có chút dè chừng, cho nên tạm thời những kẻ có quan hệ lợi ích với nhau đều không dám dâng tấu, nhất thời bầu không khí trên triều đình có chút quỷ dị.

Mà đúng lúc này trên triều đình lại truyền ra một tin đồn, nói rằng ta muốn đem Tiết Tầm thu nạp vào hậu cung.

Lúc nghe được lời đồn đãi này, là khi ta cùng với Trác Văn Tĩnh đang đánh cờ. Trác Văn Tĩnh rất sửng sốt, tay buông thỏng làm quân cờ rớt trên mặt bàn, còn ta thì sững sờ không lên tiếng.

Sau một hồi, ta khẽ cười hỏi: \”Nguyên Bảo, lời này từ đâu truyền đến? Làm sao trẫm lại không biết mình có quyết định này?\”

Nguyên Bảo nhìn ta cười đáp: \”Hoàng thượng, nô tài cũng chỉ là nghe người trong nội cung ăn nói lung tung, nô tài cũng đã cho người xử lý những kẻ đó, sẽ không để cho Hoàng thượng nhọc lòng, thỉnh Hoàng hậu nương nương cũng đừng buồn.\”

Trác Văn Tĩnh nghe xong lời của Nguyên Bảo, khẽ cười nói: \”Nguyên tổng quản làm việc quả nhiên là nhanh nhẹn, bất quá đây là việc tư của Hoàng thượng, chuyện này thì có liên quan gì đến một thần tử như ta.\”

Nghe xong lời của Trác Văn Tĩnh, Nguyên Bảo đứng ở đó cười gượng, ta ở bên cạnh cũng cười khan một tiếng, sau đó hung hăng trợn mắt liếc nhìn Nguyên Bảo. Lời này lúc nào không nói, lại mở miệng ngay lúc này, thật sự là liều lĩnh quá rồi.

Mặc dù ta nghĩ như vậy, nhưng trong lòng vẫn có chút chột dạ, còn có một việc ta chưa từng nói qua với Trác Văn Tĩnh, đó là chuyện nội cung tuyển tú nữ hai năm một lần, không nói là vì trực giác nghĩ rằng hắn sẽ không thích nghe được tin tức này đấy.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.