Trọng Sinh Chi Bạo Quân – CHƯƠNG 36: TAM CA HỒI KINH – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 7 lượt xem
  • 5 tháng trước

Trọng Sinh Chi Bạo Quân - CHƯƠNG 36: TAM CA HỒI KINH

Trước Quỳnh Lâm yến một ngày, ta nhận được tấu chương từ Lễ bộ, nói rằng hiện tại tam ca đã đến ngoại thành rồi, có lẽ buổi trưa sẽ tới kinh thành, hỏi ta dùng lễ nghi gì để tiếp đón. Nhìn tấu chương ta nhíu mày không vui nói: \”Tam ca là đích thân phụ hoàng phong làm Vương gia, lần này hồi kinh đương nhiên là dùng lễ nghi của Vương gia để tiếp đãi, điểm ấy mà cũng không hiểu? Còn cần hỏi trẫm?\”

Dứt lời ta đem tấu chương ném xuống ngự án, sai Nguyên Bảo truyền thánh chỉ khiển trách quan viên Lễ bộ một trận, có chút chuyện nhỏ xíu mà xử lý lề mà lề mề, còn giữ lại làm gì.

Bên này ta vừa răn dạy Lễ bộ, thì bên kia mẫu hậu phái người đi truyền lời kêu ta đến cung Phượng Nghi, ta vốn đang khó chịu lại thêm chuyện này nên càng phát bực hơn, nói thật bây giờ ta không muốn gặp mẫu hậu đấy, thế nhưng lại không tìm được lý do từ chối, rốt cuộc vẫn chịu đựng thân thể không thoải mái mà đi.

Lúc vào cung Phượng Nghi, mẫu hậu đang nổi giận với một cung nữ, sau khi nhìn thấy khí sắc tái nhợt của ta, liền phất tay để mọi người lui ra, mẫu hậu lạnh lùng hỏi: \”Hoàng thượng, nghe nói Du Vương gia muốn hồi kinh sao?\”

Biết ngay là sẽ hỏi vấn đề này mà, trong lòng ta thầm nghĩ, trên mặt lại gật đầu nói: \”Nhi thần đã ra chỉ thị cho người bên Lễ bộ tiếp đón rồi, đại khái là buổi trưa sẽ dâng tấu thỉnh cầu vào cung thôi.\”

\”Hoàng thượng, chuyện lớn như vậy sao ngươi không thương lượng cùng ta?\” Sắc mặt mẫu hậu trắng bệch, ánh mắt giận dữ nhìn chằm chằm vào ta hỏi: \”Hoàng thượng, nếu không có thánh chỉ, thì hắn làm sao có thể hồi cung, ngươi rốt cuộc đang tính cái gì?\”

\”Mẫu hậu, thánh chỉ là do nhi thần ban xuống, Tam ca có nói là muốn tưởng niệm phụ hoàng, thỉnh cầu hồi kinh tế bái, nhi thần liền đồng ý.\” Ta nhíu mày nhàn nhạt đáp: \”Mẫu hậu, rốt cuộc người đang lo lắng cái gì?\”

\”Lo lắng cái gì? Ngươi vậy mà lại hỏi ai gia đang lo lắng cái gì?\” Mẫu hậu nhìn chằm chằm vào ta quát: \”Ai gia đã từng nói qua, đời này không muốn nhìn lại Thẩm Cảnh Du, không muốn nghe đến chuyện tình của phụ hoàng ngươi với phụ thân của hắn, chẳng lẽ ngươi đều quên hết rồi sao? Ngươi có phải đang cố tình làm lòng ai gia khó chịu không a, Hoàng thượng.\” Càng nói về sau, vành mắt của mẫu hậu càng đỏ lên.

Nhìn bộ dáng này của bà, thật lòng trong phút chốc ta cảm thấy hối hận vì quyết định để Thẩm Cảnh Du hồi kinh, mẫu hậu đối với chuyện liên quan đến hắn đều không thể bỏ qua được đấy. Nhưng mà trong lòng ta lại có chút kiêng kị với Tam ca, cho nên lần này để hắn trở về không phải là thừa dịp để ta giám sát hắn hay sao? Thà rằng đặt người ngay dưới mắt mình quan sát còn hơn là để ở nơi chính mình không nhìn tới được, mẫu hậu sao lại không hiểu điều đó.

Nghĩ tới đây ta nhíu mày, định nói vài câu an ủi bà, thì mẫu hậu lại mở miệng nói: \”Hoàng thượng, trước kia ngươi không phải là người như vậy, khi đó bất luận chuyện gì đều nghe theo ta, thậm chí ngay cả việc chính sự ngươi cũng sẽ nói lại với ai gia, mọi chuyện đều để cho ai gia làm chủ. Thế nhưng từ lúc Hoàng hậu thổi gió bên tai ngươi, ngươi thử nhìn xem những ngày này ngươi đã làm qua chuyện tốt gì, Trác Văn Tĩnh rốt cuộc là có bản lĩnh gì, lại nắm được tâm của Hoàng thượng như thế.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.