Trọng Sinh Chi Bạo Quân – CHƯƠNG 22: LỜI LẼ THÔ BẠO – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 11 lượt xem
  • 5 tháng trước

Trọng Sinh Chi Bạo Quân - CHƯƠNG 22: LỜI LẼ THÔ BẠO

Tin tức Trác Văn Tĩnh đến đây cầu kiến lại làm cho ta vô cùng sửng sốt. Sau đó lấy lại tinh thần vội mở miệng lệnh cho hắn tiến vào.

Thời điểm hắn đi vào, Tiết Như Ngọc vẫn còn quỳ trên mặt đất chưa định thần lại được, trên mặt tràn đầy kinh ngạc, trong đôi mắt phượng lệ vẫn còn tuôn rơi xuống đất.

Vì vậy thời điểm Trác Văn Tĩnh hành lễ với ta liền nhìn thấy bộ dạng đó của Tiết Như Ngọc, rõ ràng hắn có chút ngây ngẩn.

Ta nhìn ra được bây giờ hắn có chút kinh ngạc đấy, nhưng mà cũng chỉ thoáng qua rồi biến mất sau khi hắn hành lễ xong. Ta cười nhạt nhìn hắn nói: \”Không cần đa lễ.\”

Sau đó ta nhìn Tiết Như Ngọc nói: \”Ái phi, nàng trở về đi, trẫm có việc cần thương lượng với Hoàng hậu.\” Thân thể Tiết Như Ngọc chấn động nhìn ta, Nguyên Bảo tiến lên phía trước vịn nàng đứng dậy.

Sau cùng Tiết Như Ngọc thất hồn lạc phách mà ly khai khỏi Bàn Long điện.

Lúc nàng rời đi, Trác Văn Tĩnh vẫn một mực nhìn nàng, thần sắc tựa hồ mang theo chút thương xót lại như phảng phất nỗi bi thương không nói nên lời.

Tóm lại thần sắc đó làm người ta thấy lo lắng vô cùng, khiến cho ta trong lòng thầm nhủ hắn vì sao lại lộ ra biểu cảm như vậy với Tiết Như Ngọc. Chẳng lẽ lại cảm thấy Tiết Như Ngọc bị ủy khuất? Ý nghĩ này làm cho ta cảm thấy buồn cười, nhưng khi nhớ đến kiếp trước của hắn, nói không chừng trong lòng hắn thật sự nghĩ như vậy.

Trác Văn Tĩnh lấy lại tinh thần, lúc muốn nói gì đó lại chứng kiến thấy ta đang nhìn hắn không dời mắt. Ban đầu hắn hơi sửng sốt, sau đó lại rũ mắt xuống, lỗ tai trắng nõn có chút đỏ lên, khẽ nói: \”Hoàng thượng thứ tội, vi thần vừa rồi thất lễ.\”

Ta mấp máy miệng vui vẻ mà nói: \”Có cái gì mà thứ tội, không sao đâu. Không nói những chuyện này nữa, ngươi đến đây tìm trẫm là có chuyện gì?\” Hỏi xong lời này ta có chút hối hận, nhưng nói thật ta không biết ăn nói dịu dàng như thế nào với hắn. Trước kia Trác Văn Tĩnh chưa từng tới tìm ta nói chuyện gì, ngày hôm nay hắn đến đây trong lòng ta đương nhiên không biết rõ ngọn nguồn vì sao, lời nói tự nhiên đâm ra cũng có chút vụng về.

Trác Văn Tĩnh nhìn ta thần sắc do dự nói: \”Hoàng thượng, hôm nay vi thần đến đây là vì chuyện của Trác Nhiên ạ.\”

Nghe xong lời này ta nhẹ gật đầu, cảm thấy đã minh bạch, vì vậy cười hỏi: \”Chuyện trẫm phân phó cho Trác thừa tướng, ông ấy đã nói cho ngươi nghe qua rồi hả?\”

Trác Văn Tĩnh vội gật đầu, có chút bối rối nói: \”Hoàng thượng, bởi vì Trác Nhiên vẫn còn ở trong tẩm cung của thần, cho nên lúc phụ thân đến tìm liền đem việc này nói cùng vi thần. Cũng không mạo phạm ý chỉ của Hoàng thượng, xin người minh xét.\”

Ta nói: \”Những chuyện này trẫm đã hiểu, kỳ thật trẫm cũng là bởi vì Trác Nhiên vẫn còn ở chỗ của ngươi nên mới phân phó Trác ái khanh đi tìm hắn. Đương nhiên là cũng muốn ông ấy nói chuyện này với ngươi, Trác ái khanh tâm tư nhanh nhẹn, làm cũng không tệ.\”

Ta vừa nói xong, Trác Văn Tĩnh ngây ngây cả người, thần sắc sửng sốt nhìn ta. Sau đó hắn thì thầm câu gì đó, ta nghe không rõ vì vậy hiếu kỳ hỏi ngược lại: \”Cái gì?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.