Hôm sau Lục Hanh dẫn Phác Nghiên đi LapLand để tham quan. Ở đây muốn trượt tuyết, trượt băng đều được. Thành ra Lục Hanh lại mượn cơ hội chỉ dạy thêm cho anh.
Phác Nghiên được đi chơi là vui lắm, huống hồ cảnh quan độc đáo và chẳng giống nhau. Cho nên không thấy nhàm chán.
\” kỹ năng của anh dần tốt lên rồi đó \”
Phác Nghiên mang mặt đắc ý, vênh lên cười cười nhìn Lục Hanh.
\” anh không cảm ơn người thầy này à? \”
Phác Nghiên bĩu môi xùy xùy. Dù thật là do Lục Hanh tận tình chỉ dạy anh mới học nhanh đi chăng nữa, thì cũng đừng mong anh nói lời cảm ơn.
Giúp anh đi được Phần Lan, hoàn thành ước mơ ao ước bấy lâu mà một chữ thanks cũng không nói ra được. Do đó Lục Hanh đừng mong thông qua mấy chuyện nhỏ nhặt này mà được nghe.
\” là do tôi chịu khó học hỏi, không phải do cậu dạy giỏi. Ok? \”
Phác Nghiên nói thế thì Lục Hanh cũng đành im lặng thôi. Nhìn anh quên mất chuyện sợ cậu mà dùng lời lẽ đối đáp như thế là mừng rồi.
\” ok, ok. Phác Nghiên anh giỏi lắm, giỏi lắm…. \”
Phác Nghiên cứ đứng trên ván trượt tập tành. Lục Hanh khều khều tay anh vào bảo.
\” sao hả? \”
\” anh chơi môn đó không? \”
\” môn gì chứ? \”
Phác Nghiên hỏi song đưa mắt nhìn theo hướng tay Lục Hanh chỉ. Thì ra là trò vượt địa hình.
\” thôi đi, thôi đi, nguy hiểm lắm \”
\” chơi cho biết, theo em \”
Phác Nghiên thấy mấy trò đó như coi rẻ mạng sống, thành ra không có thích chơi. Nhưng Lục Hanh lại thích mạo hiểm nên kéo tay anh mà kéo đi.
Phác Nghiên có lên tiếng phản đối, đánh đánh vào tay Lục Hanh nhưng cũng vô dụng, đến cuối vẫn là bị cậu đẩy luôn vào xe.
\” em bắt đầu lái nha \”
Lục Hanh cài dây an toàn giúp Phác Nghiên, và cho anh một chút thời gian thả lỏng rồi mới cất tiếng hỏi.
Anh hít sâu vài hơi mà vẫn thấy không thể nào chuẩn ổn tinh thần, cứ thấy sợ sợ. Lục Hanh cũng không chờ lâu, sau câu nói cũng bắt đầu lái.
\” a…aaaa…chậm lại….a….a… \”
Phác Nghiên hoảng mà hét lên, đã vượt địa hình thì sao mà giảm tốc độ lại được. Nếu giảm thì sức đâu mà lên mấy sườn dốc gồ ghề?
\” cậu cho tôi xuống đi, cậu đi một mình đi…. \”
Địa hình gập ghềnh, lên dốc xuống dốc liên miên. Phác Nghiên ngồi trong xe bị xốc đến mức muốn nôn, cảm giác cần cổ của mình sẽ bị gãy đến nơi.
\” a…a…không được a…a… \”
Lục Hanh xoay vô lăng rất chuyên nghiệp, không hề hạ ga xuống thay vào đó là cứ cho chân đạp mạnh. Phác Nghiên thấy tim mình muốn rơi ra ngoài rồi, chơi cái trò gì mà kỳ vậy chứ?