Trở Thành Kẻ Vô Lại Nhà Bá Tước- Sự Ra Đời Của Một Anh Hùng (399-599) – Chap 461: Đó là điều tôi muốn (2) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Trở Thành Kẻ Vô Lại Nhà Bá Tước- Sự Ra Đời Của Một Anh Hùng (399-599) - Chap 461: Đó là điều tôi muốn (2)

Cale quan sát đôi mắt run rẩy của con rồng lai với một gương mặt khắc kỷ.

\’Mình không có lý do nào cả.\’

Cậu không có lý do gì để đồng cảm với cảm xúc của Rồng lai. Ai lại không có những câu chuyện trong cuộc sống của họ chứ? Cale vẫn chưa quên được sự tức giận điên cuồng trong đôi mắt của Rồng lai khi anh ta nhắm vào Raon, người đang bất tỉnh và đang trải qua giai đoạn trưởng thành đầu tiên của mình.

Quên đi.

Đó là từ mà Kim Rok Soo không dùng nhiều lần trong đời. Tuy nhiên, đó lại là từ mà Rồng lai đã quá quen.

Cái miệng run rẩy của anh ta từ từ mở ra và nói.

\”Ký ức của tôi không hoàn chỉnh.\”

Rồng lai nhớ lại ký ức đầu tiên của mình.

Đó là ký ức về một hang động tối tăm. Tất nhiên, mắt anh nhanh chóng quen với bóng tối vì anh không có đôi mắt của người thường.

\”Kí ức đầu tiên của tôi là một hang động tối tăm.\”

Rồng lai nắm chặt hai bàn tay đang run rẩy của mình.

Bên trong bóng tối đó, nơi anh thậm chí không thể nhìn thấy chính mình …

\”Lúc đó tôi đã rất đau.\”

Nó khác với cơn đau dữ dội mà anh đang cảm thấy lúc này, nhưng anh đã liên tục cảm thấy đau khi đó.

\”Đó là bởi vì tôi đang trong quá trình trở thành một chimera.\”

Một con Rồng đã được trộn lẫn vào cơ thể của một con người. Cơ thể Rồng lai đang bị tái cấu trúc vào thời điểm đó.

\”Tôi đã biến thành một con quái vật không phải là người cũng không phải Rồng.\”

Anh không nhớ nó đã đau như thế nào. Trải qua nỗi đau đó, Rồng lai chỉ còn biết chờ đợi người đàn ông mặc mặt nạ trắng, người đến gặp mình nhiều nhất.

Ngọn đuốc mà người đàn ông mang theo là nguồn sáng duy nhất của anh. Đó cũng là nguồn nhiệt duy nhất.

\”White Star sẽ đến và lặng lẽ nhìn tôi một lúc rồi rời đi. Bây giờ nghĩ lại, có lẽ hắn đến để quan sát tôi. Hắn muốn xem liệu sinh vật mà hắn ta đã tạo ra có đang phát triển bình thường hay không \”.

Rồng lai không biết người đàn ông trong chiếc mặt nạ trắng hồi đó là ai.

Anh đau đớn đến mức không còn thời gian để thắc mắc về danh tính của người đàn ông đó cũng như danh tính của chính mình. Lúc đó anh còn rất nhỏ. Chỉ nỗi đau thôi cũng đã đủ để lấp đầy tâm trí của một đứa trẻ.

\”Một ngày nọ, một cơn đau khủng khiếp tràn ngập khắp cơ thể tôi.\”

Đó là bước cuối cùng.

Đó là bước cuối cùng để anh biến thành một chimera hoàn chỉnh.

\”Tôi đã nhớ lại thứ gì đó khi đang phải chịu đựng nỗi đau.\”

Rồng lai mấp máy môi vài lần rồi tiếp tục nói.

\”Kí ức đó không phải là kí ức mà tôi có khi đã là Rồng lai mà là một trong những ký ức của tôi với tư cách là một con người.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.