Lộ Hành Chu gãi đầu nhớ ra…
【Blogger nhỏ mà cô ta sao chép là cô em họ Lan, chính vì là vậy mới có thể bị cô ta sao chép, bản thảo đều bị trộm đi. Nhưng may mắn thay, blogger nhỏ đó có thói quen khi thiết kế là thích gửi cho bạn thân xem và nghe bọn họ khen tác phẩm của mình. 】
Tên blogger nhỏ đó gọi là gì ấy nhỉ, Lộ Hành Chu bắt đầu nhớ lại.
【Ồ đúng rồi!! Tài khoản của blogger nhỏ đó là Thất Nguyệt, bây giờ mới bắt đầu tạo tài khoản. 】
Tần Yên Miểu trong lòng nhớ kỹ cái ID này, chuẩn bị trở về tìm người rồi tung ra cành ôliu. Cô sẽ nói những thiết kế đó tuy đẹp, khéo léo và phù hợp với thị trường nhưng bố cục lại quá cứng nhắc. Nếu được sao chép, nó sẽ không có vấn đề gì.
Ngày đầu tiên sau khi khôi phục trí nhớ, Lộ Hành Chu rất vui vẻ, mặc dù hôm nay có chút thần kỳ nhưng cũng không sao.
Tần Yên Miểu khi nghe được tiếng lòng của Lộ Hành Chu, cũng hoàn toàn tin chuyện của Lâm Thanh Tuyền, sớm chuẩn bị tốt mọi thứ.
Trở lại trong phòng của mình, Lộ Hành Chu nhìn về phía cửa sổ bên ngoài cây hoa quế cười tủm tỉm nói: \”Thụ gia gia ngủ ngon.\”
Nỗi bất an, hoảng sợ ban đầu đã được xoa dịu nhờ câu chuyện của Thụ gia gia về quả dưa của anh cả, dù thế nào đi chăng nữa, nếu có dưa ăn thì cậu cũng có thể sống tốt.
Hơn nữa, bây giờ cậu vẫn có rất nhiều tiền không lo gì nữa.
Sau khi cất đồ đạc, Lộ Hành Chu chìm vào giấc ngủ, trên bàn Quan Âm chạm ngọc điểm đỏ đang lấp lánh sáng lên.
Theo Tần Yên Miểu hành động, ánh sáng đỏ càng lúc càng sáng, rồi lại mờ đi.
Trong khi Lộ Hành Chu đang ngủ, những người còn lại đều bận rộn, Tống Thời đi tìm luật sư, Lộ Vân Nhĩ biết được thông tin về Cố Sâm, Lộ Kỳ Dịch bắt đầu nghĩ cách hóa giải ý tưởng bất chợt của thằng em trai thúi này làm cậu từ bỏ quay cái kịch bản viết về mình đi. Chả biết nói sao thằng em này nữa.
Tần Yên Miểu ở trên mạng bắt đầu sưu tập những account marketing cùng những ngôn luận bôi nhọ Lâm Thanh Tuyền, Tần Yên Chứ đã trực tiếp gửi tin nhắn riêng cho blogger tên Thất Nguyệt.
Tài khoản của blogger nhỏ đó chỉ có hơn một nghìn người theo dõi, tất cả các thiết kế và quần áo của cô ấy đều được đăng lên.
Ngày hôm sau, Lộ Hành Chu xem Quan Âm khá thích thú, liền nhặt lên đeo vào cổ, thay quần áo chuẩn bị đi tìm Lâm Thanh Tuyền.
Lan điếu được đặt trên bậu cửa sổ. Hôm qua, Lộ Hành Chu đã thay nước và cắt tỉa những cành, rễ thừa cho nó, nó rất thoải mái.
Quan Âm vừa đến chạm vào tay, Lộ Hành Chu nghe được một thanh âm cứng ngắc.
【Hệ thống đang tiến hành ràng buộc, ràng buộc thành công, chúc mừng ký chủ đã ràng buộc hệ thống Phong Đô (phiên bản đền bù)】
……
Lộ Hành Chu trầm mặc nửa ngày nhìn vết đỏ trên trán Ngọc Quan Âm biến mất. Cậu vội vàng chạy vào phòng tắm như nghĩ đến gì đó nhìn mình trong gương, giữa mày có một điểm chấm đỏ, Lộ Hành Chu cả người đều không tốt.