Có một rắc rối không hề nhỏ đây, là về khả năng chuyển giới của tôi. Kể từ khi hai đứa kia ra tù thì việc này khó che giấu hơn trước nhiều. Hồi sang 10 tuổi, tức thời điểm tôi nhận được khả năng này. Tôi đã luôn phải ở dí trong nhà để che giấu. Hoặc có đi ra ngoài thì phải nạp chất ức chế để không bị lộ. Nói thật cái hồi đó cứ phải ẩn ẩn núp núp đến mệt. Hỏi tôi phải tránh né ai hả? Tất nhiên là hai đứa hàng xóm rồi.
Hai nhóc Haitani hồi nhỏ hay tự tiện qua nhà tôi lắm, qua riết chai mặt luôn mà. Phải đến khi lên 10 má Aoi mới bắt đầu không để hai đứa nó sang chơi vào buổi tối. Thực ra không hẳn là cấm, chỉ hạn chế tối đa số lần tụi nó ghé qua chơi thôi. Có cho qua chơi thì cũng phải đóng kín rèm lại để không vô tình nhìn vào ánh trăng kia mà biến hình.
Đó là hồi trước, giờ tôi đi clb nên cả tuần ra khỏi nhà những năm ngày. Chẳng hay đang đi đường mà đụng mặt hai thằng ranh kia thì tiêu. Hai thằng đó hay ra ngoài đường lúc trời tối lắm. Cái khó nằm ở đấy.
Ài, tôi không muốn thêm bất kỳ đứa nào biết về khả năng này đâu. Như trường hợp của Baji, Jirou và Ken là bất đắc dĩ thôi.
Mở he hé tấm rèm cửa sổ ra, nhìn xuống dưới ngôi nhà đối diện. Tôi thấy hôm nay nhà hai đứa kia tập trung đông người vl.
Ờm, trùng hợp làm sao khi cái đám kia chính là anh em bạn dì của thằng ranh Izana. Cmn, giờ phải vòng ra cửa sau mà trốn thôi. Chẳng hay khả năng biến hình này mà bị phát hiện thì tôi sẽ được lên báo với quả nhan đề kì cục nhất.
Trước tiên mặc áo cổ lọ màu đen để che đi hết cơ bắp. Kế đến là áo khoác gió mặc ngoài. Nóng nực vl nhưng đành chịu thôi.
\”Mẹ ơi con đi clb đây.\”
\”Ừm, Aoi đi vui vẻ.\”
Tôi lững thững đi về cửa sau nhà. Chợt tôi nhìn thấy chai rượu gạo nho nhỏ trên bàn. Nhanh chí cầm theo nó luôn, thứ này là chất ức chế năng lực chuyển giới của tôi. Chỉ với 200ml để trở lại làm con gái.
Mở cánh cửa hậu ra, chỗ này tối hơn hẳn do không được chiếu đèn. Tôi nuốt nước bọt cầu mong sẽ không có con sinh vật biết bay nào đó đột nhiên xuất hiện. Phía sau lưng nhà là nhà kho cũ nên khả năng có G cao lắm. Bởi vậy bình thường tôi không đời nào đi ra lối này.
Chỉ là cuộc đời nó không bao giờ được như mong muốn hết. Vừa mở cánh cửa đã thấy hai em G nối đuôi nhau chạy thẳng vào nhà.
Bịch!
Tôi đáp đít xuống sàn nhà trong cơn hoảng hồn, đứng tim luôn các bạn à. Suýt nữa là la toáng lên rồi.
Má Aoi, xin hãy phát hiện ra hai chúng nó và tiêu diệt hộ con. Đừng để tụi nó chạy lên lầu, làm ơn…
—–
Trước cửa nhà Haitani,
\”Ran, đây là nhà Aoi hả?\” Izana nhìn ngôi nhà sơn màu cà phê đối diện thắc mắc.
\”Ừ, sao thế?\”
\”Tao muốn ghé qua chào hỏi nó một chút.\” Izana nói.
\”Khá tiếc là không thể rồi, Ao chan không bao giờ tiếp ai vào buổi tối.\” Ran đáp với giọng dửng dưng.