Tokyo Revengers | Sống Lại Không Phải Để Tạo Nghiệp! – Chương 51. Trái ngược. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Tokyo Revengers | Sống Lại Không Phải Để Tạo Nghiệp! - Chương 51. Trái ngược.

Tôi lặng lẽ bước xuống khỏi yên xe nhóc Manjirou và vỗ vai nó.

\”Té thôi Jirou.\” Tôi nói nhỏ.

\”Hm? Tại sao phải thế?\”

Này, anh chắc chắn mình đang nói tiếng Nhật. Mày hiểu tình hình mà phải không người anh em.

Anh chắc chắn này có não-

\”Bọn nó muốn đánh nhau chứ gì. Thế thì tiến luôn đi.\”

Nhìn thằng nhỏ nói ra điều đáng sợ như thế với bộ mặt bình thản như chả có gì. Thật sự khiến thằng làm anh như tôi cảm thấy hoài nghi nhân sinh.

Vcl, hồi xưa tuổi này tôi cũng không chơi liều cỡ anh bạn nhỏ này.

\”Giết thằng nhãi kia trước, con nhỏ kia sẽ phải nghe lời thôi.\” Tôi nghe tụi nó bảo nhau.

\”Mấy người nghĩ có thể hả? Ngon nhào vô.\”

Mày im lặng được rồi đấy Manjirou.

Đệt, cứ nghĩ sẽ chuồn êm khỏi đây.

Tôi đưa tay chặn ngang mặt thằng nhóc Jirou ngay khi nó vừa bước xuống xe. \”Ở lại đi Jirou, tụi nó nhắm vào chị chứ không phải nhóc.\”

Manjirou chớp mắt nhìn tôi, rồi nó cũng gật đầu thuận theo. Tôi có thể cảm thấy hài lòng về điều đó, nếu nó không bồi thêm câu tiếp theo.

\”Đây là trận chiến của A chin, tôi sẽ không can thiệp vào.\”

Anh mày đang định bỏ chạy đấy. Mẹ mày.

\”Ha ha ha, coi tụi nó tự tin ghê chưa kìa.\” Thằng bự con nhất cười to. Đoạn nó lau đi vẻ cợt nhả và trở nên cực kỳ nghiêm túc, \”Xử hết cả hai đứa nó, không đánh chết là được.\”

Nghe là hiểu ha. Nhờ có anh bạn nhỏ đây mà con đường chuồn êm của tôi đã chấm dứt một cách phũ phàng.

Tôi sẽ mắng vốn Shinichirou sau.

\”Giếtttttttttttt!\”

Tôi cũng nhào tới bằng tư thế khom người và đẩy mạnh thằng trước mặt ngã ngửa vào hai đứa đằng sau.

\”Arg! Con khốn!\”

Tôi chụp lấy tay nắm đấm hướng tới mặt mình từ thằng mặt lưỡi liềm trong đám. Liền đó nương theo đà kéo nó tới để tiếp nhận cú đánh từ gậy sắt của tên sau lưng.

\”Khự!\”

\”Chó chết! Con đ/ĩ!\”

Tôi chặt vào tay thằng cầm gậy khiến nó phải buông tay ra rồi đá vào cằm nó.

Ba thằng kia vừa đứng dậy, tôi nhanh chóng nhặt gậy sắt phang vào xương bánh chè của một thằng khiến nó ngã gục. Ha ha, không có đầu gối thì khỏi đứng nhé. Mà chấn thương ở đó dễ què lắm đấy.

Hai thằng còn lại thì đơn giản rồi. Tôi đã thấy một đứa dùng dao trong khi đứa kia rút ra tấm khăn có lẽ là đồ tẩm thuốc mê. Kế hay đấy nhưng tụi mày không có lợi thế về tầm ra đòn như tao rồi.

Xử xong năm đứa, tôi tịch thu con dao gấp từ tay một tên. Ngó lưỡi dao màu bạc sáng choang trong tay với cảm xúc thích thú. Lại nhìn xuống mấy tên con trai tàn tạ đang nằm run rẩy trên mặt đất. Tụi nó bắt đầu thấy rén rồi kìa. Bởi tôi đang cầm dao mà.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.