Tokyo Revengers | Sống Lại Không Phải Để Tạo Nghiệp! – Chương 50. Hey babe~ – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Tokyo Revengers | Sống Lại Không Phải Để Tạo Nghiệp! - Chương 50. Hey babe~

Gần đây tôi có một vấn đề khá phiền toái, chính là bị mấy thằng yankee hỏi thăm khá nhiều. Vụ việc lần trước là ví dụ đấy. Nó bắt đầu xảy ra kể từ khi tôi nghỉ hè, tức là sau cái đợt tôi chính thức gia nhập tổ kỷ luật được hai tuần. Chà, cũng không chắc là do đám hội học sinh gây ra dù vụ tên hội phó nhờ tay anh chị giải quyết tôi mới xảy ra cách đây một tuần thôi. Túm lại là không có bằng chứng xác thực.

Lý do đám côn đồ bắt đầu săn tôi kể từ cái hồi bắt đầu nghỉ hè có lẽ vì tôi không còn đến trường nên tụi nó hành động thoải mái hơn. Nói gì thì nói, danh tiếng của hai ông thần hàng xóm vẫn quá vang dội đi. Tụi muốn xử tôi sẽ không dám làm càn một khi Ran vẫn quẩn quanh.

Rồi, trong tất cả thì chỉ có hội học sinh là muốn trừ khử tôi thôi. Cơ mà Ran có nhắc tới cái đám đối nghịch với nó ở Roppongi cũng nhắm sẽ đến tôi nữa nên là rắc rối đấy.

Đcm ông mày muốn tu tâm tích đức mà cũng không yên à. Tụi bây thích chơi chiến tranh thì lựa người khác đi chứ sao lại nỡ tìm đến đứa con gái ngực chưa phát triển. Mới nhỏ tí tuổi mà bày đặt học đòi làm xã hội đen với chơi cung đấu. Thật cái tình.

Tôi biết ngày này trước sau gì cũng đến bởi vì tôi quen anh em nhà kia. Tụi nó bá đạo quá mà, tiếng bẩn… ý lộn tiếng \”tốt\” vang xa quá mà. Người ta nói đánh không lại thì tìm đốt nhà nó. Không đập được nó thì mình chơi bẩn, trả thù và tẩn người quen nó. Và may mắn thay, tôi chính là người rơi vào ô điểm \”thưởng\” đó.

Chà, hôm nay lại có đứa bám theo rồi, tầm năm anh em. Chả cần quay lại nhìn cũng thấy. Đừng hỏi vì sao tôi biết dù không nhìn. Tôi không có mắt sau lưng, cũng không cảm nhận được chakra. Càng không cảm nhận được sát khí hay thứ gì đó điêu điêu như vậy.

Vâng, tại sao chúng ta không dùng gương mini trong khi nó quá dễ để cầm theo.

Tôi vốn là cái đứa có giới tính không rõ ràng nên tính cũng khá cẩn thận. Bởi vậy nên tôi luôn rất dè chừng xem có đứa nào bám đuôi không. Một khi cảm thấy có gì đó không ổn thì tôi sẽ xác nhận lại bằng món đồ phản quang siêu tiện lợi có thể mua ở bất kỳ cửa hàng nào này. Vậy đấy, các bạn gái có thể mang theo thứ này để xem coi có biến thái bám theo mình không.

Ngoài gương ra tôi vẫn còn skill ẩn khác đấy. Có ai nhớ tôi là bán sói không? 

Tấp lại lề nào, ngoại trừ cái đám côn đồ đua xe hồi bữa tôi đưa vào viện bằng âm thanh hủy diệt ra thì còn lại tôi đều âm thầm cắt đuôi cả. Nói gì thì nói, tôi không muốn đụng chạm đến mấy đứa đầu trâu mặt ngựa thích đấm người hơn nói chuyện đâu. Trước hết cứ tạm thời tránh mặt đám đó một thời gian. Tôi cũng cần chuẩn bị đối sách ứng phó nữa.

\”A chin.\”

Chưa kịp lên kế hoạch mà đã có đứa phá ngang. 

Cái kiểu gọi tên này nghe quen quen. Và mùi món bánh cá ăn nhân đậu đỏ ăn ớn òm này…

\”Yo, ở đây!\”

Tôi quay mặt sang bên trái bắt gặp cậu nhóc đầu vàng đang đi xe đạp dạo phố một mình, trên yên xe là túi bánh cá. Là em của đại ca Shin ha. Hôm nay không có nhóc Baji đi cùng này.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.