Tokyo Revengers | Sống Lại Không Phải Để Tạo Nghiệp! – Chương 39. Tôi được làm cán bộ cấp cao này. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Tokyo Revengers | Sống Lại Không Phải Để Tạo Nghiệp! - Chương 39. Tôi được làm cán bộ cấp cao này.

Đeo trên tay tấm băng đại diện cho tổ kỷ luật. Ngày hôm nay tôi chính thức trở thành một thanh niên nghiêm túc xả thân vì tổ quốc nhân loại. Là con người đại diện cho chính nghĩa và lẽ phải, tôi, Kuroba Aoi đến đây! 

Giới thiệu xong rồi, giờ tôi đi ăn trưa đã. Kaito nói chiều mai tôi sẽ bắt đầu trực cổng. Hôm nay cứ thoải mái nghỉ ngơi và học cách làm việc với tư cách là thành viên thi hành pháp luật đã. Không, là thành viên tổ kỷ luật. 

Nói chứ ông bạn Kaito đưa cho tôi hẳn một quyển sổ tay về tất tần tật những thứ cần biết khi trở thành một phần của tổ kỷ luật. Cái thời khắc mà tôi nhận quyển sổ dày như quyển giáo trình môn giải phẫu, tôi đã thật sự không hề ngần ngại mà ném nó thẳng ra khỏi cửa sổ phòng.

\”Ah! Đm đứa mất dạy nào vậy?\”

Rồi, kệ mợ nó rơi trúng đầu ai. Tôi không mặn không nhạt nhìn đàn anh đang xanh mặt ngồi phía bên bàn đối diện. 

Mợ nó cuốn chủ nghĩa Mác Lênin nhìn vậy mà còn dễ nuốt hơn. 

\”Senpai, nếu như phải học ngay tại đây thì tôi xin phép rút chân khỏi tổ kỷ luật.\”

Đàn anh mặt màu cỏ mỹ, rớt mồ hôi liên tục như tắm. Tuy đang sợ vãi nồi ra nhưng vẫn cố gắng nặn ra một câu chuẩn mực như mấy ông cán bộ đến kỳ báo cáo công vụ. 

\”Kuroba san, em cần phải tham khảo nó để biết thêm về cách làm việc của chúng ta. Trong đó có cả nội quy trường và tất cả mọi hoạt động ngoại khóa trong năm ở trường mình.\”

Cái bề dày diệu kỳ của quyển tập đó ngang tầm với tổ hợp nghiên cứu khoa học luôn đấy. Sao ông anh không đi học luật luôn rồi về đối phó với cha con nhà kia. 

Ông đây làm sao đỏ mấy năm trời còn chưa có buổi tập huấn riêng để làm ấy chứ đừng nói đến quyển hướng dẫn dày cộp như cuốn giáo trình đại học này. 

Với cả nội quy ngắn òm mà, việc chi mà rảnh thế. Hay ổng viết hẳn một bài văn nghị luận cho mỗi nội quy? 

Tôi bắt chân chữ ngũ chống cằm lên đùi như một thằng giang hồ nhăn mặt nói, \”Senpai à, thay vì đưa tôi cái công trình nghiên cứu ở cấp độ thạc sĩ đó thì sao không giải thích vắn tắt ra cho tôi đi. Nói ngắn gọn trong vòng 100 từ thôi. Dù sao thì anh cũng chỉ cần sự hiện diện của tôi chứ có phải cần trợ lý giám đốc đâu.\”

Không lẽ thành viên nào gia nhập tổ kỷ luật cũng phải được soi sáng lý tưởng bởi cuốn bí kíp đó? Nếu đúng là vậy thì tôi không lạ gì lý do vì sao chả ai thèm tình nguyện tham gia. 

\”Ừm… thật ra quyển sổ đó anh chỉ dành riêng cho em…\”

Tôi chính thức sặc trà. 

Anh làm ơn cất cái sự chân thành đó vào hộ. 

\”Tại sao? Anh nghĩ tôi sẽ đọc nó hay gì đó tương tự?\” Tôi cộc cằn nhét miếng bánh gạo vào miệng. 

\”Anh không biết nữa…\”

Trả lời gì nghe trớt quớt vậy cha. 

\”Nhưng mà! Anh chắc chắn nó sẽ có ích cho em. Anh đã dồn mọi tâm huyết vào việc soạn ra nó trong vòng hai tuần trời. Tất cả chỉ dành riêng cho em!\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.