Tokyo Revengers | Sống Lại Không Phải Để Tạo Nghiệp! – Chương 33. Tôi bị sao đỏ gọi tên này. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Tokyo Revengers | Sống Lại Không Phải Để Tạo Nghiệp! - Chương 33. Tôi bị sao đỏ gọi tên này.

Hôm nay là buổi đánh giá cuối kỳ một để chuẩn bị cho kỳ nghỉ hè. Như mọi khi, lớp có mặt đông đủ ngoại trừ một người, khỏi phải nói cũng biết là ai rồi đấy. Nghe bảo hôm nay thằng Ran đi đánh nhau nên không đi thi. Bó tay. 

Thường thì mấy ngày như này ngay cả một đứa lười biếng đến lớp nhất cũng sẽ có mặt để làm bài. Vì mục tiêu lên lớp, đương nhiên rồi. Ấy vậy mà vẫn có vài thành phần cá biệt thích tỏ ra khác biệt để rồi được ăn một chữ o tròn trĩnh. 

Rồi có gì xảy ra thì đừng có ăn vạ với tao nha Ran còi. 

Hm, đối với tôi thì mấy bài kiểm này cũng không có gì quá khó khăn. Trên lớp tập trung ngồi nghe giảng hoặc đọc lại sách là đủ được 95 điểm rồi. Quá dễ dàng. So với chương trình đại học thì còn nhẹ nhàng chán. Ít ra thì ở Nhật không có vụ kiểm tra miệng nên nó nhẹ đi phần nào. 

Tôi học cũng nhàn lắm. Thi thố cũng không có gì khó khăn. Chỉ có mỗi khi thi là thêm công việc che bài lại không cho đứa nào nhìn thôi. 

Này mọi người, chớ có chê bai tôi ích kỷ. Vào ngày này mấy năm trước tôi luôn cho mấy đứa ngồi cạnh chép bài. Mỗi lần làm bài tập giao về xong cũng rất rộng lượng cho đám trong lớp copy hết. Hồi đó tôi rất tự tin bản thân mình là người dễ tính, bạn bè gặp khó khăn thì giúp đỡ thôi. Ôi một tâm hồn ngây thơ và đơn giản đến lạ. 

Nghĩ lại mới thấy mình rảnh thiệt. Bỏ công sức ra cày cuốc các kiểu chỉ để cho mấy ma lười hưởng sái. Nói thật nếu được trở về quá khứ tôi nhất định sẽ vả lệch mặt tôi của ngày đó. Bởi sao, mấy cái đứa chép bài nó không chịu bỏ ra chút sức nào để học. Rõ ràng nếu chán học thì nghỉ mợ đi, hoặc chấp nhận bị điểm kém. Cái đám lười đó, rặt toàn mấy ma rén bị gọi phụ huynh cả, tụi nó học cho có thôi chứ có thích thú gì đâu. Đã vậy cho chép bài xong còn túm tụm nói xấu sau lưng mình. Khi cần nhờ giúp gì thì chạy biến cả lũ. Chà, có lẽ bạn nào từng vào hoàn cảnh như tôi sẽ hiểu ha. 

Đó cũng là một trong những hối tiếc to lớn nhất cuộc đời tôi. Cơ mà điều này cũng giảm nhiều khi tôi thi lên cấp ba vào trường chuyên.

Nãy giờ đếm sương sương cũng ra mấy đứa cố nhìn bài tôi rồi đấy. Đừng mơ, không hiểu chỗ nào thì thi xong hỏi đi. Đây không rảnh chia công sức cho chúng mày hưởng đâu. 

Thi thố xong tôi ôm một tâm trạng khoan khoái đi kiếm mồi ăn trong khi đám bạn cùng lớp đang than vãn với nhau về bài kiểm tra. Tôi đã biết chắc tôi đúng đến đâu rồi nên là khỏi bàn đi. Tôi cũng chẳng rảnh để coi lại mấy phần mình không rõ. Dù sao thì tôi cũng không phải dạng đu thành tích như đám con nhà nòi mà. 

\”Kuroba san lớp 2-3 phải không?\”

\”Ừm, có chuyện gì không.\”

Trước mặt tôi là thành viên tổ kỷ luật. Tôi chắc chắn là mình chưa từng vi phạm bất kỳ nội quy nào trước giờ. Vậy thì người ta đến hỏi thăm vì mục đích gì đây. 

\”Có người muốn gặp cậu, cậu có rảnh đi cùng tôi một chút không?\”

Vậy là không phải bị bắt ép. Là nhân vật nào muốn gặp tôi mà cử hẳn cả thành viên trong tổ kỷ luật đi tìm tận nơi đây. 

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.