Vẫn là chuyến công du buổi tối nhằm giải tỏa như mọi ngày. Hôm nay tôi về trễ hơn một tí do mấy bợm nhậu rủ rê đi kiếm mồi đêm ấy mờ. Mấy ông trong clb quý tôi lắm, cơ mà tôi sẽ hạnh phúc hơn khi mấy ổng không kêu tôi xinh gái vl.
Mọe, đang là đàn ông mà bị kêu thế thiệt tổn thương vãi lìn.
Nói chứ đi với mấy chả để vui là chính. Tại tôi có được uống bia rượu gì đâu. Bên Nhật gắt vụ cho trẻ chưa thành niên tiếp xúc với đồ uống có cồn lắm. Chả như hồi xưa, năm 10 tuổi tôi đã ngồi vô bàn nhậu chơi vài lon rồi. Nhớ ghê cái thời ấy.
Giờ thì chỉ trơ mắt ra nhìn mấy ổng uống mà thèm trong lòng. Đi nhậu mà không đụng vào giọt bia nào thì khác gì đám con nít phá mồi bên mâm cỗ đâu. Nghĩ tới nó buồn.
\”Khà khà, mai mốt lớn rồi nhóc Aki cũng được uống thôi. Đừng buồn nhớ.\”
\”Vâng.\”
Thật ra ông mày gần 30 rồi đó.
\”Chờ vài năm nữa làm tiệc lớn ăn mừng Aki thành đàn ông là vừa.\”
\”Ha ha ha…\”
\”Sao mày có mấy em người yêu rồi?\”
\”Em vẫn ế chỏng chơ ra đây.\” Tôi mỉm cười nhưng trong lòng đ*o ổn.
Vâng, ai mà quen được cái đứa nửa này nửa nọ như tôi. Tuy tôi có thể \”chiều em cả đêm\”, \”đưa em lên đỉnh\” và \”khiến em phải thao thức vì anh đêm nay\”. Nhưng thử hỏi xem sáng ra cái thằng ngon khoai nằm cạnh bỗng dưng mất đi cây hàng thì hoảng chết. Với cả mấy đứa gần tuổi bây giờ như con nít ấy, chả hứng thú nổi.
\”Trời, chú mày đẹp trai sáng sủa thế này mà không có ai mới lạ.\”
\”Ui trời, nó mới 13 tuổi thôi cha.\”
\”Đời còn dài, ch*m còn ngắn, cứ từ từ đi.\”
Má câu cuối thốn vl.
…
Ăn uống no nê xong tôi về. Công nhận đi với mấy ông anh vui thật. Trên võ đài ta là đối thủ, khi đi nhậu ta là anh em. Tôi thích cái cuộc sống đơn giản này. Cứ như vậy mà qua đi cũng không tệ chút nào.
Ợ lên một phát cho nhẹ người, tự dưng mắc đá* quá. Xả tí đã.
Tấp xe vào góc tối nơi lề đường vắng vẻ, tôi huýt sáo vi vu, tay hạ xuống mở cửa cho người anh em chui ra hít thở chút khí trời.
Ha~ là đàn ông vẫn là tuyệt nhất.
Binh! Bốp! Bốp!
Đú đủ đù. Đi đâu cũng gặp mấy tay hay gây nhau quá ha. Tự dưng máu hóng hớt cảnh máu me thời xưa xộc lên não khiến đôi chân của tôi mong muốn bước ra coi.
Trời, đừng kêu tôi nhiều chuyện. Rủ rê bè đám đi coi quýnh lộn là đặc sản của người Việt rồi. Hồi xưa không đi đập nhau thì cũng cà kê với đồng bọn tìm coi đám nào đánh lộn rồi đứng ngó. Nó thành máu luôn rồi ạ. Cơ mà đi làm khán giả mấy pha live show thực tế này cũng phải có kỹ năng đàng hoàng đấy nha. Không thì lại ăn đạn lạc như chơi. Nhớ hồi đấy tôi suýt bị gạch bay vào đầu mấy lần.