Sau đó khi Takemichi tỉnh dậy, cậu chỉ thấy toàn thân đau nhức như nguyên một đàn kiến lửa đang bò lê trên người mình. Cậu nhăn mặt, chuyển tầm nhìn hoang mang lẫn lộn xuống vết thương trên chân đã được băng bó một cách sơ sài, chung quy là đã cầm máu được.
Lúc nãy căn phòng đột nhiên tối mịt đi, Takemichi cảm nhận được bản thân đã di chuyển dù cả tay lẫn chân đều bị trói chặt bằng băng keo, nhưng vì vết thương trên chân mà cậu đã mất ý thức sau đó. Đến khi lấy lại tỉnh táo, Takemichi thấy mình ở chỗ nào kín đáo dưới gầm cầu rồi.
Trên cầu tàu điện chạy rầm rập, tiếng còi reo inh ỏi khiến tai cậu ù đi, ánh đèn vàng lay lắt từ phía trên rọi xuống, cộng thêm ánh trăng đang vào việc khiến bóng hình của một kẻ khác xuất hiện cùng chỗ khiến Takemichi ngạc nhiên.
Ở đây, cậu gặp lại Hanemiya Kazutora. Đồng thời cũng bị dọa đơm cho vài phát chào hỏi như những người bạn thân thiết.
\”Dừng lại đi, Kazutora.\”
Nhưng còn chưa kịp ra tay, nắm đấm của Kazutora đã bị chặn lại bởi giọng nói khác xuất phát từ trong không gian tối mịt khuất sâu dưới gầm cầu.
Từ trong bóng tối, gã đàn ông mặc vest đen lịch lãm khoác măng tô chậm rãi tiến đến chỗ Kazutora và Takemichi đang ngồi sõng soài, trên miệng gã còn đang hút điếu thuốc lá cháy dở lốm đốm rơi tàn.
Càng tiến ra chỗ có nhiều ánh sáng, Takemichi lại được một phen nhìn rõ hơn về ngoại hình của gã trai lạ. Tóc gã ngắn ngủn vuốt ngược, đôi mắt đen lạnh nhạt đã trải qua biết bao thăng trầm khẽ liếc qua khiến cậu không khỏi rùng mình.
Hanagaki Takemichi nuốt nước bọt, trong vô thức dường như đã nhận gã ta là ai.
Haru.
Gã đàn ông chớp mắt, không thèm bận tâm đến gương mặt nhem nhuốc bẩn thỉu đang trở nên ngỡ ngàng đến lố bịch của Takemichi, gã thì thầm vào tai Kazutora rồi chậm rãi cởi bỏ áo măng tô khiến nó rơi xuống đất, tay nới lỏng cà vạt và xắn cả tay áo sơ mi lên ngang bắp tay, điệu bộ giống hệt Kisaki Tetta khiến Takemichi không khỏi bất ngờ.
Chỉ trong chớp mắt, Takemichi cảm nhận được bụng mình vừa tác động một lực không hề nhẹ. Haru đá vào bụng cậu. Sau đó liền nâng tay đấm thẳng vào mặt Takemichi khiến cậu loạng choạng ngã bịch ra đất. Gã ta ra tay rất mạnh bạo, lực đạo sau mỗi lần đánh cũng chẳng hề thuyên giảm mà còn có xu hướng tăng thêm.
\”Tại sao Chifuyu lại cứu thằng hèn nhát như mày nhỉ?\”
Hỏi Takemichi có đau không? Đau. Nhưng làm được gì không? Không. Cậu bị gã đấm đến chảy máu mũi nhưng vẫn ráng nhịn, với sức lực hiện tại hay trong quá khứ thì cậu cũng không đánh lại gã ta. Tiếng tàu điện vẫn chạy rầm rầm trên đường ray, mà bên dưới thì vẫn luôn vang lên tiếng bốp chát không ngừng.
Hanemiya Kazutora đứng một bên không nhịn nổi, lập tức xông ra can ngăn nhưng suýt thì bị gã đấm lây cho mấy phát.
\”Đủ rồi, Haru! Đủ rồi!\”
\”Bỏ tao ra.\”
Gã đàn ông nói nhẹ tênh, toang hất tay Kazutora đang ngáng đường mình, một tay xách cổ áo Takemichi lên rồi nghiến răng gằn giọng.