Vốn dĩ viện phí phải cao hơn so với tính toán nhưng nhờ bảo hiểm bào mòn túi tiền tôi mỗi năm nên cũng giảm được phần nào. Thôi kệ, giảm bao nhiêu thì giảm chứ giờ tôi nghèo túng. Xách cái ba lô mềm oặt đựng toàn giấy tờ tùy thân với hóa đơn bệnh viện, tôi quyết định không về nhà ngay mà ghé qua quán cà phê tên \”Thiên Đường\” (Paradise) đối diện thư viện thành phố.
Không ngoại trừ những hôm mình lười biếng nằm ườn ở nhà hay đi đón Hana, dắt Kiwi với mấy con chó trong xóm ra công viên thì dạo này tôi đi chơi \”hơi\” bị nhiều. Có mấy bữa tôi cũng ghé qua quán net ngồi lì suốt ba bốn tiếng đồng hồ để hóng máy lạnh, đói quá thì đi ăn ramen rồi đi dạo phố suốt đêm cho mát. Nhưng bù lại, tôi có cảm giác mình được tự do. Không bị gò bó bởi tiền nong mà có thể thoải mái làm tất cả mọi điều mình thích.
Thế, tôi đã lập nguyên một sớ dài những điều mình muốn làm cho đến khi nhắm mắt. Tính sơ sơ cũng phải lên tới một trăm mấy gần hai trăm điều lận! Tôi cũng chưa thực hiện cái nào ra hồn nên coi như làm lại từ đầu, bắt đầu từ điều số một là có nhà cửa đàng hoàng. Nhà chung cư thì cũng coi như là giống như bao người khác rồi đi. Điều thứ hai là nuôi một con mèo hoặc con chó.
\”Chà, khó ghê.\”
Đó là câu đầu tiên mà tôi thốt lên khi nhìn lại danh sách mình đã lập. Nuôi một con chó hoặc con mèo trong khi bản thân mình nuôi chưa xong, tôi mà làm được điều này chắc cũng phải nghị lực lắm. Tôi tạm thời bỏ qua, nhét tờ giấy vào túi rồi ngâm nga bài nhạc không nhớ tên bước xuống những bậc thang dẫn vào ga tàu điện.
Mất một chuyến tàu để đến được quán cà phê đó, tranh thủ ngủ một lát lấy sức uống cà phê ăn bánh thôi. Tôi cũng sẽ mua về biếu cô Matsuno và cô Baji nữa, tình cờ đi chợ sáng cùng nhau nên tôi mới biết cả hai đều thích ăn mấy loại bánh đăng đắng như tiramisu và matcha.
Trời hôm nay mát mẻ, tàu điện di chuyến êm ái chẳng rung lắc bao nhiêu nhưng cô nữ sinh bên cạnh cứ tỏ ra bẽn lẽn lại còn đổ nhiều mồ hôi trông rất khó chịu. À, ra là nhỏ đang bị dê xồm bởi ông chú công chức ngồi bên. Tôi hừ mũi, lầm bầm già rồi mà còn ham hố, liền quay sang vả cái chét vào tay ông chú đang định mó xuống cái váy của nhỏ.
Hôm nay người đi tàu đông hơn so với thường ngày dù là buổi chiều nên hành động vô liêm sỉ của ổng mới không bị chú ý đến. Tôi nhướng mày lập tức đứng dậy đẩy cô nữ sinh đang giương cặp mắt nai run rẩy nhìn tôi chen vào giữa hai người họ, thuận tiện ném cái cặp táp nhẹ tênh cho nhỏ giữ giùm rồi quay sang mỉm cười \”thân thiện\” với ông chú kia.
\”Chú già, muốn dê thì dê tôi này. Dê con người ta mất công lắm. Đây tự nguyện nè.\”
\”!!\”
Bị bắt chẹt tại trận, ổng xấu hổ rút tay về toan đứng phắt dậy định rời đi thì đúng lúc tàu điện cập bến hơi rung lắc chút đỉnh. Nhân cơ hội ổng đứng không vững vàng tôi liền gạt chân cho ổng té chỏng queo. Tôi ôm bụng bật cười thành tiếng rồi mỉa mai cha già dê xồm, một tay xách cổ ông chú già một tay kéo nữ sinh đem đến cho bảo vệ sân ga giải quyết, trường hợp này tôi xin phép không can thiệp.
Cùng là người bị dê xồm nên tôi rất hiểu cảm giác của cô nữ sinh kia, thấy ông chú đó gân cổ lên cãi là nhỏ uất lên tuôn một lèo khiến ổng không cãi lại được luôn. Cuối cùng công bằng cũng được đòi lại cho đúng người, tôi ứ nghẹn nhìn bịch bích quy mà cô nữ sinh dúi cho mình.