Tokyo Revengers | Hộp Quẹt Và Điếu Thuốc – 92 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Tokyo Revengers | Hộp Quẹt Và Điếu Thuốc - 92

Sau khi tiễn hai mẹ con Hana về nhà thì tôi quay lại bàn ăn xử nốt cái bánh ban-cay với trà đào. Bỏ hay gói mang về thì ăn mất ngon, ngồi ngoài quán từ từ thưởng thức cũng là cái thú vui tao nhã đấy.

Trong lúc tôi đang thưởng thức vị ngon của chiếc bánh thì nhân viên đem hai hộp bánh đã được gói lại đàng hoàng, kèm theo ly trà chanh. Vì Ame đã dặn bánh phải có việt quất nên tôi mua một cái tart nhân việt quất, còn trà thì để cho Saya. Coi như trả ơn hai cô nhỏ vì bữa trước đến thăm tôi trong bệnh viện.

Tầm này cũng khá muộn, tôi nghĩ chắc cũng năm giờ hơn. Tranh thủ về nhà trùm chăn xem phim chứ ngoài này lạnh quá, răng tôi sắp đánh nhau tới nơi.

Khệ nệ xách mấy cái túi rời khỏi quán cà phê, tôi vừa bước xuống bậc thang là y như rằng bắt gặp nhóc Tachibana Naoto đang vội vội vàng vàng đuổi theo chị hai mình với ngố tàu đang dắt tay nhau chạy về phía hoàng hôn. Quả là tuổi trẻ, thật là một khung cảnh lãng mạn và tràn ngập cơm chó. Bản thân tôi đã quá quen với chuyện này, cũng chỉ thầm chúc phúc cho đôi gà bông chứ đừng có âm dương cách biệt giống mình.

Nhưng đi chưa được bao xa, tôi phát hiện sau lưng mình có kẻ bám đuôi. Quay đầu tưởng ai, té ra là một trong bốn đứa bạn thân của ngố tàu. Mà khổ cái tôi không có nhiều ấn tượng với mấy đứa nhạt nhòa, cùng lắm chỉ nhớ được đặc điểm nhận dạng chứ không nhớ ai mà mình mới gặp một lần.

Dường như không chịu nổi bầu không khí khó xử giữa hai đứa, nhóc bốn mắt bèn vận dụng hết công suất bộ não và haki quan sát của mình để tìm ra chủ đề thích hợp cho cả hai. Cuối cùng ánh mắt của nó va vào hai trái dưa gan trên tay tôi, liền nhanh nhảu lật từ điển ra gợi ý tôi mấy món làm từ dưa gan.

\”Anh ăn dưa gan chấm đường sẽ ngon hơn đó!\”

\”…\”

\”Hoặc… hoặc là kem dưa gan cũng được! Để tôi xách phụ cho!\”

Nói gì chứ tôi chỉ chờ mỗi câu đó bèn vứt luôn đống đồ cho bốn mắt cầm, còn mình chỉ việc xách túi bánh và thoải mái nhâm nhi điếu thuốc lá. Hà, được cảm nhận vị đăng đắng len dần xuống cuống họng… quả thật là mỹ vị nhân gian mà.

Thằng nhóc bốn mắt xách khệ nệ, chắc nó muốn nhờ tôi giúp lắm nhưng không dám mở lời. Mà tôi thì không phải đứa tốt bụng đâu nên… tự thân vận động đi.

Mà khổ nhất chắc là hai trái dưa gan to quá khổ. Mẹ của Hana từ chối trái dưa mua hai tặng một của tôi nên cô chỉ có một trái, vì nhà chỉ có hai mẹ con nên không ai ăn hết. Và thế là mình tôi phải om hết hai quả luôn. Thế tôi thì sao? Nhà tôi có một người thì chẳng lẽ phải mở bữa nhờ mấy đứa nhỏ hốc giùm?

Đang treo hồn lơ lửng trên mây, cu bốn mắt bên cạnh bỗng dưng túm áo ghì tôi lại suýt nữa té ngửa. Té thêm cú là vô viện thật đấy, ngày kia còn phải vào viện tháo chỉ với thanh toán tiền viện dần dần nữa. Tôi đâu hiểu chuyện gì đang xảy ra, liền phì khói quay sang định mắng bốn mắt một tăng thì thấy nó mặt mày tái mét, tay run run chỉ lên phía trước có khoảng bốn thằng côn đồ đang canh chừng trước ngõ.

Khỏi nói tôi cũng biết là ai, chỉ đành trút một tiếng thở dài ngao ngán đi đường vòng nhưng xem ra đã quá trễ. Từ sau lưng chúng tôi xuất hiện thêm hai thằng nữa vai u bắp thịt đang bẻ tay rôm rốp chuẩn bị cho hai đứa một trận ra trò. Bốn mắt run như cày sấy đứng nép nép sau lưng tôi, dù cho nó là bất lương nhưng đối diện với mấy thằng cao to hơn mình cũng phải e dè một phen.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.