Tokyo Revengers | Hộp Quẹt Và Điếu Thuốc – 109 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Tokyo Revengers | Hộp Quẹt Và Điếu Thuốc - 109

Cuối tuần, vừa hay tôi đang tận dụng thời gian rảnh rỗi hiếm hoi của mình để trang hoàng lại nhà cửa nhân dịp Giáng sinh sắp tới trong… một tháng nữa. Nhưng thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng, chớp mắt một cái thì tháng Mười Hai cũng tới nhanh thôi. Suốt cả một buổi sáng tôi lôi toàn bộ đồ đạc trong nhà ra chùi rửa, chăn đệm bẩn cũng được giặt tay đàng hoàng rồi mới đem phơi nắng.

Một buổi sáng chủ nhật thật yên bình, chim chóc chao liệng, bầu trời xanh xanh còn mây thì trăng trắng. Từ vị trí ban công nhà tôi nhìn ra có thể thấy những ngôi nhà lợp ngói đỏ tươi, trên đó có những con mèo hoang lười biếng đang duỗi người sưởi nắng. Khu phố buổi sáng thật vắng lặng và thanh bình, chí ít là chỉ vào buổi sáng chứ bình thường nó sẽ ồn ào và náo nhiệt lắm vì lâu lâu sẽ thấy học sinh và các mẹ đi chợ đi ngang qua đây.

Lau chùi cái phòng khách, nhà tắm, nhà vệ sinh, nhà bếp đâu cũng mất khoảng hai tiếng đồng hồ và hiện tại tôi chỉ còn mỗi phòng ngủ nữa là xong. Khi trước tôi ít khi ngủ trong phòng mà ngủ ngoài sô-pha hoặc trải đệm ra giữa phòng khách ngủ cho ngon, bây giờ thỉnh thoảng tôi sẽ vào giường ngủ chứ phòng tôi bấy lâu nay là địa bàn của mấy cu mèo hoang qua ngủ ké, bởi thế cửa sổ phòng lúc nào cũng mở hờ cho tụi mèo chui vào.

Nhưng bọn mèo quanh chung cư thuộc tuýp dễ dãi nên thấy tôi vào ngủ thì bọn nó cũng rất hiên ngang cuộn người nằm chung giường với tôi. Tôi không thích mèo cũng chẳng ghét, tôi thích chó hơn nhưng cảm giác bạn đang ngủ giữa một đống lông di động kêu meo meo nó phê gì đâu.

Trong hộc tủ bếp tôi vẫn còn khá nhiều thức ăn cho mèo, vì ngoài con Peke J nhà Matsuno ra thì đám mèo trong chung cư cũng thường ghé qua ăn chực nhưng toàn lựa mấy lúc tôi không có mặt ở nhà, thành ra bọn nó phải lên nhà Baji ăn ké để rồi tôi bị hiểu nhầm là \”đại gia mèo\”. Tàm phào thế đủ rồi, công việc chính bây giờ là phải xử xong căn phòng trong hôm nay.

Vì nhà tôi không xài tủ quần áo mà dùng sào phơi để móc đồ đạc nên cũng khá tiện lợi, một cái tủ gỗ thanh lý cũng không có được giá mềm, hơn nữa quần áo tôi không nhiều nên sử dụng cái gì đó tiện lợi chút vẫn hay hơn. Tủ đầu giường không đựng gì nhiều ngoài giấy tờ tùy thân, hóa đơn điện nước với sổ khám sức khỏe định kỳ của bệnh viện, tiền bạc thì tôi giấu ở \”nơi nguy hiểm nhất nhưng lại là nơi an toàn nhất\”.

Loạt soạt, loạt soạt. Cửa sổ phòng được mở toang cho gió mát cùng nắng ấm lùa vào, trời hiu hiu se lạnh đâm ra làm tôi lười biếng hẳn. Tôi cầm chổi lông gà đập đập vài đường cơ bản lên tấm màn nhung đang bay lất phất, sau đó buộc sang hai bên cho gọn gàng.

Lần trước làm ướt màn nhung tôi đã tốn mớ tiền vì không dám giặt tay, đem ra tiệm giặt nhưng không phải chỗ nào cũng giống như tiệm ruột của mình nên nó đắt bỏ mẹ. Hơn nữa tôi cũng không xài quen đầu máy ở đó, bấm không được thẹn quá nên lỡ chân đá một phát vô máy giặt nhà người ta luôn. Thế là bị bắt đền, còn bị ghim nữa chứ! Rút kinh nghiệm lần sau tự thân vận động còn tốt hơn.

Tiếp theo là dọn giường, hồi trước lúc mới chuyển tới đây hẳn nhiên tôi vẫn lựa chọn nằm giường vì thói quen. Nhưng một cái giường chính hãng thì rất đắt nên tôi đã mua lại từ người hàng xóm, cụ thể là nhà Matsuno vì thằng nhóc ngủ sao mà làm gãy luôn khung giường nên phải thay một cái mới – tôi nhớ khi đó thằng nhóc mới bắt đầu học năm nhất cấp hai thì phải (còn trẻ trâu dữ lắm).

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.