Tôi,Còn Có Thể Cứu Vãn Một Chút Nữa Không? – chap 65 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Tôi,Còn Có Thể Cứu Vãn Một Chút Nữa Không? - chap 65

Những lời này của Tô Vân Cảnh như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Văn Yến Lai, khiến bà không thể kiềm chế mà run rẩy.

Mãi cho đến khi tàn thuốc trong tay rơi xuống, làm phỏng bàn tay được chăm sóc cẩn thận của Văn Yến Lai, bà mới như tỉnh lại từ trong mộng.

Sự hối hận và tức giận mãnh liệt trong lòng bùng nổ, bà gần như phát điên đuổi theo ra ngoài.

“Cậu đã bao giờ chứng kiến cảnh người bình thường đi ôm thi thể người chết chưa? Cậu đã bao giờ thấy người bình thường mà lại nhiều lần đi trộm mộ của người đã an táng chưa?”

Tô Vân Cảnh nghe được nửa câu sau của Văn Yến Lai, lông mày nhíu chặt lại, nhưng cậu vẫn không nói gì, trong lòng buồn bực đi về phía trước.

Tâm trạng vẫn luôn bị đè nén của Văn Yến Lai khi gặp được một người giống hệt con trai mình ở đây đã hoàn toàn bùng phát.
Con bà chết rồi, nhưng bà lại chưa từng dám thừa nhận nó. Ngay từ đầu bà đã luôn sợ hãi dư luận, sợ sự nghiệp của mình bị ảnh hưởng.

Sau đó lại lo lắng đối phương không chịu chấp nhận bà, không muốn thằng bé mang tiếng là con ngoài giá thú.

Cho tới bây giờ bà cũng không dám nói Văn Từ là con trai mình, là đứa trẻ bà mang thai chín tháng mười ngày sinh ra.

Toàn bộ cảm giác áy náy, hối hận trong từng ấy năm của Văn Yến Lai đối với Văn Từ đều giận chó đánh mèo đổ hết lên người Phó Hàn Chu.

Những cảm xúc bị đè nén đó vào thời khắc này đều bùng nổ.

“Cậu ta chính là một thằng điên, cậu ta hại chết con tôi rồi, cậu có biết không?”

Văn Yến Lai gằn từng chữ rất nặng, nhưng giọng nói trong cổ họng phát ra lại chỉ còn âm mũi và tiếng khóc nức nở.

Tô Vân Cảnh mím chặt môi, không nói tiếng nào bước xuống lầu.
Cậu rất tôn trọng Văn Yến Lai, biết ơn sự quan tâm chăm sóc trước đây của đối phương, cũng biết hành vi của Phó Hàn Chu trong mắt người ngoài là hoàn toàn không thể chấp nhận được.

Văn Yến Lai không biết chân tướng sự việc, không biết Văn Từ thật sự đã chết từ lâu rồi nên Tô Vân Cảnh có thể hiểu được sự oán hận của bà.

Vì vậy hôm nay cậu tới đây chính là vì muốn tháo gỡ khúc mắc cho Văn Yến Lai, để bà từ bỏ sự cố chấp đối với gương mặt này của cậu.

Nhưng Tô Vân Cảnh chán ghét bất cứ ai coi Phó Hàn Chu như một người bị bệnh tâm thần, đây cũng là khúc mắc luôn tồn tại trong lòng cậu.

Tô Vân Cảnh không muốn tranh luận với Văn Yến Lai, cậu không có lý do để yêu cầu đối phương thông cảm cho tâm trạng người nhà bệnh nhân này của cậu, nói không được thì thôi, bỏ đi.
Cậu không thuyết phục được Văn Yến Lai từ bỏ quá khứ, buông bỏ sự oán hận của bà đối với Phó Hàn Chu, cũng giống như Văn Yến Lai không thể thuyết phục được cậu rời khỏi Phó Hàn Chu.

Không có đúng hay sai, chỉ là không có chung quan điểm.

Bây giờ Tô Vân Cảnh chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đây.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.