Tôi,Còn Có Thể Cứu Vãn Một Chút Nữa Không? – chap 57 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Tôi,Còn Có Thể Cứu Vãn Một Chút Nữa Không? - chap 57

Buổi tối ngày hôm qua Tô Vân Cảnh thấy nhóc cool ngầu nằm co ro ở góc giường, liền kéo anh nằm ra giữa giường.

Cậu bảo Phó Hàn Chu dịch lại một chút, đối phương nằm xoay lưng với cậu, trong lòng ôm một con gấu bông không có phản ứng gì cả.

Nhưng khi Tô Vân Cảnh ôm lấy eo anh từ đằng sau, định cố gắng kéo anh nằm vào trong giường, anh lại ngoan ngoãn phối hợp.

Tô Vân Cảnh không dùng sức gì mấy, kéo người nằm dịch vào.

Nhưng Phó Hàn Chu vẫn nằm xoay lưng với cậu, Tô Vân Cảnh cũng không còn cách nào, chỉ đành từ bỏ việc nói chuyện với anh, đắp chăn cho anh để anh nghỉ ngơi.

Tô Vân Cảnh lấy cái chăn từ phòng cho khách của mình đem sang đây, hai người bọn họ mỗi người đắp một chăn.

Nhưng không viết từ bao giờ nhóc cool ngầu đã chui vào ổ chăn của cậu, Tô Vân Cảnh ngủ một giấc tỉnh lại thì đã lập tức đối diện với đôi mắt đen như mực.
Phó Hàn Chu nằm bên cạnh cậu, vài sợi tóc lác đác rủ xuống trước trán, che đi hàng lông mày dài rậm của anh, chỉ để lộ ra một đôi mắt, mũi miệng giấu hết trong chăn.

Phó Hàn Chu che kín từ đầu tới chân, giống như một loài động vật thích chui vào hang nào đó.

Đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn chăm chú lên người Tô Vân Cảnh, rất lâu vẫn không chớp mắt, yên tĩnh lại im lặng.

Trải qua chuyện tối hôm qua, Tô Vân Cảnh đột nhiên nghĩ thông suốt.

Dù sao thì chuyện cũng đã như vậy rồi, cho dù bây giờ cậu có bắt đầu giữ khoảng cách với nhóc cool ngầu thì sau khi đối phương tỉnh táo lại cũng sẽ hỏi cậu vì sao lại thân mật với anh một cách vô cớ như vậy.

Nếu như đằng nào cũng hỏi, thì chẳng bằng muốn làm gì thì làm luôn đi, tới lúc đó hỏi rồi hẵng tính.

Tô Vân Cảnh không rối rắm về thái độ của Phó Hàn Chu nữa, bây giờ tiếp xúc riêng với anh cũng trở nên tự nhiên hơn rất nhiều.
Tô Vân Cảnh cũng không chút tránh né nhìn thẳng vào Phó Hàn Chu.

Nhóc cool ngầu đắp chăn rất kín, Tô Vân Cảnh chỉ nhìn thấy một đôi mắt, ngoài ra chẳng nhìn thấy gì nữa.

Hình dáng đôi mắt phượng kia rất đẹp đẽ, đuôi mắt xếch lên tao nhã, hàng mai dài hơi rũ xuống mắt.

Tô Vân Cảnh nhìn theo hàng mi cong của Phó Hàn Chu, nhìn hàng mi dày nhỏ ở mi mắt dưới của anh.

Không biết là tại sao, trong lòng đột nhiên ngưa ngứa, lúc nói chuyện cũng vô thức dịu dàng mà bản thân cậu không nhận ra.

Tô Vân Cảnh hỏi anh, giọng nói mang theo ý cười: “Sao anh cứ nhìn tôi vậy, anh cảm thấy tôi đẹp trai, hay là tôi giống người anh quen?”

Phó Hàn Chu cụp hàng mi dài không nói gì.

“Sao lại không nói gì?” Tô Vân Cảnh nhướng mày: “Anh không muốn nói chuyện với tôi, hay là anh không muốn để ý tới ai hết?”
“Hửm?”

Âm cuối của Tô Vân Cảnh hơi đề cao lên.

“Haizz.” Cậu chọc đuôi mắt hẹp dài của Phó Hàn Chu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.