Tôi,Còn Có Thể Cứu Vãn Một Chút Nữa Không? – chap 43 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Tôi,Còn Có Thể Cứu Vãn Một Chút Nữa Không? - chap 43

Tai Tô Vân Cảnh nóng đến mức hoảng hốt như vậy, không chỉ bởi vì tai của thân thể này mẫn cảm, cũng bởi vì Phó Hàn Chu muốn ăn kẹo hồ lô.

Nhắc đến kẹo hồ lô, cậu lại nghĩ tới năm đó mình đồng ý mua cho nhóc cool ngầu, kết quả cậu lại vì nguyên nhân không thể kháng cự mà nuốt lời.

Lại nghe thấy Phó Hàn Chu muốn ăn kẹo hồ lô, nội tâm Tô Vân Cảnh phức tạp khó tả vô cùng.

Siêu thị nhỏ dưới tầng có bán kẹo hồ lô, Tô Vân Cảnh lấy tiền tiêu vặt, đi xuống tầng mua một xâu kẹo hồ lô về cho Phó Hàn Chu.

Khi Tô Vân Cảnh trở về, Phó Hàn Chu đã từ giường trên xuống dưới, trên người bọc một cái chăn, ngồi trên giường Tô Vân Cảnh chờ cậu trở về.

Do đang bị bệnh, khuôn mặt Phó Hàn Chu nhuộm một tầng ửng hồng, trên mặt như có một bóng mờ, thoạt nhìn trông rất cô đơn hiu quạnh.
Thấy Tô Vân Cảnh đã trở về, ánh mắt cậu mới có chút thần thái, ngước mắt an tĩnh nhìn chăm chú vào Tô Vân Cảnh.

Tô Vân Cảnh đi tới, đưa kẹo hồ lô cho cậu.

Phó Hàn Chu xé mở bọc trong suốt phía ngoài, giống như khi còn bé vậy, có thứ gì đều để ăn Tô Vân Cảnh trước.

Tuy nhiên điều kiện vật chất trước đây còn kém, chút đồ ăn của Phó Hàn Chu đều là Tô Vân Cảnh cho cậu.

Phó Hàn Chu đưa kẹo hồ lô tới bên miệng Tô Vân Cảnh, Tô Vân Cảnh cắn một miếng, cậu mới cầm về ăn tiếp.

Đã rất lâu rồi Phó Hàn Chu không ăn kẹo hồ lô, vỏ quả sơn tra bọc một lớp đường phèn rất giòn, cắn chua chua ngọt ngọt, rất thích miệng.

Tô Vân Cảnh mua là loại có hạt non, hơi nước sơn tra rất lớn.

Không biết có phải sơn tra giúp kí©ɧ ŧɧí©ɧ dạ dày Phó Hàn Chu hay không, buổi tối Quách Tú Tuệ vẫn nấu cháo kê, cậu ăn một bát.
Thấy Phó Hàn Chu ăn ngon miệng, Quách Tú Tuệ vui vẻ ra mặt: “Thế mới đúng chứ, ăn nhiều tinh bột một chút thì thân thể mới nhanh khỏe, có muốn ăn một bát nữa không?”

Tô Vân Cảnh giúp Phó Hàn Chu giải vây: “Hôm nay cậu ấy chưa ăn gì, bỗng dưng ăn quá nhiều sẽ không tốt lắm, nhất là buổi tối.”

Quách Tú Tuệ nghĩ thấy cũng đúng, liền không múc thêm bát cháo kê cho Phó Hàn Chu nữa.

Cơn sốt của Phó Hàn Chu đã bớt, uống thêm hai ngày thuốc cảm cúm nữa cơ bản đã không còn vấn đề gì lớn.

Phó Hàn Chu chùm chăn của Tô Vân Cảnh ngủ cả ngày, sợ cảm cúm sẽ lây cho cậu, lúc buổi tối đi ngủ liền đưa cái chăn của mình cho Tô Vân Cảnh.

Tô Vân Cảnh trải giường xong, chui vào trong chăn mới nhận ra điều không hợp lý.

“Lúc sáng sớm, chẳng phải trên người cậu đắp chăn của mình sao? Tại sao lại biến thành đắp chăn của tôi rồi?”
“Ừm.”

Tô Vân Cảnh nhướng mày: “Cậu “ừm” là có ý gì?”

“Ừm?”

Thấy chế độ “Phó chỉ biết ừm” của cậu lại bật lên, thái dương Tô Vân Cảnh đột nhiên nổi gân xanh.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.