Cả hai đều là con trai, hơn nữa đối phương chỉ là một nhóc bảy tuổi, có gì phải ngại?
Người nên thấy ngại phải là Tống Cảnh Bạch mới đúng.
Văn Tiêu cởi đồ xong, bước vào bồn tắm rồi nhìn chằm chằm cậu ta.
Tống Cảnh Bạch bị ánh mắt không chút che giấu của Văn Tiêu nhìn chằm chằm, cảm thấy có phần không tự nhiên.
\”Sao cậu không tiếp tục nữa, chẳng lẽ ngại à?\” Văn Tiêu chớp mắt, trả lại nguyên câu hỏi cho cậu ta.
Trong bồn tắm còn có hai con vịt vàng nhỏ và vài quả bóng nổi trên mặt nước. Văn Tiêu vô thức chọc chọc mấy cái rồi quay sang nhìn Tống Cảnh Bạch, phát hiện cậu ta đã cởi xong. Cậu nhìn đối phương vài giây, rồi nhìn xuống.
“Nhỏ quá.”
Tống Cảnh Bạch nghe vậy, mặt đột nhiên đỏ lên, có vẻ hơi bực. Cậu ta bước tới, ấn đầu Văn Tiêu xuống rồi xoa mạnh, vò tóc cậu đến rối bù.
Văn Tiêu lập tức cầm lấy một con vịt cao su, bóp mạnh một cái, một tia nước bắn thẳng vào mặt Tống Cảnh Bạch.
Tắm xong, Văn Tiêu đã mơ màng buồn ngủ, chỉ nghe loáng thoáng ai đó dặn gì thì làm theo nấy. Đối phương còn cẩn thận dùng khăn lau khô nước trên người cậu.
\”Đưa tay ra.\” Văn Tiêu nghe thấy thì vô thức làm theo, sau đó bị mặc cho bộ đồ ngủ. Không cần tự đi, cậu đã bị người ta bế thẳng ra ngoài.
Tống Cảnh Bạch ôm cái bánh bao nhỏ hơn mình một cỡ, không nhịn được cảm thán: “Nếu lúc nào cậu cũng ngoan thế này thì tốt biết mấy.\”
Văn Tiêu bị đặt lên giường, theo bản năng chui vào chăn, rồi vươn tay tắt đèn.
Thế nhưng, ngay sau đó, tay cậu bị người ta giữ lại, ấn xuống công tắc một lần nữa.
Trong nháy mắt, đèn lại bật sáng.
Giọng Tống Cảnh Bạch nghe có chút lạ: “Cậu tắt đèn ngủ à?\”
Văn Tiêu thấy câu hỏi này hơi kỳ quặc. Không tắt đèn thì chẳng lẽ để sáng ngủ? Nhưng cậu buồn ngủ quá, đầu óc phản ứng chậm chạp, chỉ ngây ngốc nhìn cậu ta.
Tống Cảnh Bạch lần này chủ động tắt đèn, sau đó nằm xuống bên cạnh, kéo chăn lên đắp. Nhưng cậu ta không buồn ngủ, chỉ mở mắt nhìn lên trần nhà.
Hôm nay cậu ta biết được Văn Tiêu có một gia đình hạnh phúc, có người cha và anh trai yêu thương, có bảo mẫu và tài xế trong nhà đều rất tốt.
Biết được lúc ngủ Văn Tiêu rất ngoan, rất yên tĩnh.
Cũng biết được Văn Tiêu quá nhẹ, cần phải bồi bổ nhiều hơn để tăng cân.
Tống Cảnh Bạch cứ nằm đó suy nghĩ, chợt ngửi thấy hương hoa thoang thoảng. Cậu ta nhớ trên bệ cửa sổ của Văn Tiêu có đặt một chậu thủy tiên.
Hóa ra, Văn Tiêu thích hoa sao?
Vừa nghĩ đến đó, Tổng Cảnh Bạch chợt cảm thấy có thứ gì đó nhẹ nhàng cọ vào người mình, giống như một con vật nhỏ mềm mại đang áp sát vào cậu ta.