Tôi Là Trúc Mã Của F4 Trong Truyện Học Đường – Chương 46 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Tôi Là Trúc Mã Của F4 Trong Truyện Học Đường - Chương 46

Ông vốn định nhân cơ hội này nghe con trai gọi mình một tiếng “ba” nữa, nhưng cuối cùng vẫn không mở lời.

Ăn xong, người giúp việc bưng một cốc sữa nóng đặt lên bàn.

“Cậu chủ nhỏ, tối qua thấy cậu muốn uống, nên hôm nay tôi lại hâm nóng một ly cho cậu.\”

Văn Tiêu nói cảm ơn, ôm ly sữa ấm áp, ngoan ngoãn ngồi trên sofa.

Chú mèo con tam thể vốn dạn không sợ người đã lăn ra trên đùi cậu mà chơi đùa, làm cậu hơi nhột, nhưng cũng không nỡ đẩy nó ra.

Bỗng nhiên, điện thoại bàn ở cửa vang lên. Người giúp việc chạy ra nghe máy, nói được hai câu thì bất ngờ quay đầu nhìn cậu:

“Cậu chủ nhỏ, có người tìm cậu.”

\”Tìm con?\” Văn Tiêu suy nghĩ một lúc cũng không đoán ra ai lại gọi cho mình.

“Ai mà gọi vào giờ này vậy?” Văn Ngọc cau mày hỏi, hơn nữa còn đích danh tìm em trai cậu.

“Nói là bạn học của cậu chủ nhỏ…\”

Văn Tiêu cũng thấy tò mò, ai lại rảnh rỗi đến mức gọi điện cho cậu vào buổi tối thế này.

Cậu mới nhập học hai ngày, làm sao có người biết số điện thoại nhà cậu?

Cậu cầm ly sữa bước đến, nhấc ống nghe lên áp vào tai. Nghe một lúc lâu vẫn không thấy ai nói gì.

Cậu nhíu mày: “Không nói thì tôi cúp máy đây.\”

“Bạn cùng bàn, hôm nay về nhà cậu có bị mắng không?\”

Nghe giọng nói luôn như đang cười kia, Văn Tiêu lập tức nhận ra người gọi, nhưng chân mày càng nhíu chặt hơn.

“Tống Cảnh Bạch, sao cậu biết số điện thoại nhà tôi?\”

Hơn nữa còn quan tâm xem cậu có bị mắng hay không… đúng là đầy mưu mô.

“Tôi hỏi thầy giáo đấy.”

Văn Tiêu suýt nữa quên mất vụ này, nhưng đúng là giáo viên chủ nhiệm có vẻ quá dễ dãi, cứ thế đưa số điện thoại cho người khác mà chẳng hề bảo vệ quyền riêng tư của học sinh.

Dù vậy, cậu cũng hiểu rõ, chỉ cần Tống Cảnh Bạch đưa ra lý do hợp lý, cộng thêm gương mặt trông như học sinh ngoan mẫu mực kia, thì thầy cô nào mà từ chối được.

Quả nhiên, Tống Cảnh Bạch như đọc được suy nghĩ của cậu, cười nói: “Tớ chỉ bảo là muốn làm thân với bạn cùng bàn mới, thế là thầy giáo đưa số cho tớ luôn.”

“Ai thèm làm thân với cậu chứ.” Văn Tiêu lại nhớ đến câu hỏi vừa rồi của Tống Cảnh Bạch, sắc mặt càng sa sầm: “Tôi đâu có bị gia đình trách mắng gì.”

Văn Ngọc bên cạnh đã sớm dỏng tai lên nghe, chỉ là không dám tỏ vẻ quá rõ ràng, cũng không trực tiếp xê ghế lại gần em trai.

Chỉ có thể nghe loáng thoáng vài từ đứt quãng, nào là làm thân, nào là gia đình…

Chính cậu còn chưa nói chuyện với Văn Tiêu nhiều như vậy, mới đi học hai ngày mà đã kết bạn thân thiết đến mức gọi điện về nhà rồi?

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.