Triệu Minh Sinh giật mình, lúc này mới kịp phản ứng lại là Tiết Tổng đang hỏi chuyện mình.
Ông vội tiến lên, trong lòng tuy lo lắng nhưng vẫn cố gắng kể lại mọi chuyện đã xảy ra lúc trước, cố tình nhấn mạnh sự dũng cảm và quyết đoán của Tiết Từ, vậy nên Tiết Từ mới bị thương ở tay và vừa mới băng bó xong.
Tuy nhiên, càng nói, giọng của Triệu Minh Sinh càng nhỏ dần, sự tự tin cũng giảm sút.
Thật sự lúc này, Tiết Tổng trông rất đáng sợ.
Ánh mắt lạnh lùng, hơi thở lạnh lẽo như ẩn chứa cơn giận dữ ngút trời, khiến Triệu Minh Sinh chỉ muốn co mình lại thật nhỏ để tránh bị lôi vào.
Tiết Phù mặt tái mét, ánh mắt nhìn về phía em trai chứa đựng sự không tán thành hiếm thấy.
Ngón tay Tiết Chính Cảnh run rẩy, lo lắng nhìn Tiết Từ. Ông đỡ lấy vai cậu, liên tục chạm vào như muốn chắc chắn rằng đứa trẻ vẫn ổn. Rồi trầm giọng hỏi: “Sao con lại làm chuyện nguy hiểm như vậy?”
Nguy hiểm sao?
Tiết Từ chẳng cảm thấy gì cả.
Cậu thậm chí còn thấy cảm xúc của Tiết Chính Cảnh lúc này thật kỳ lạ, giống như đang lo lắng, hối hận,… thậm chí là sợ hãi.
Tiết Từ không hiểu tại sao ông lại sợ hãi như vậy.
Ánh mắt Tiết Phù buồn bã, nhìn cánh tay băng bó trắng toát của Tiết Từ. Dù không thấy vết thương nhưng anh vẫn cảm thấy đau lòng. Bằng giọng nói trầm buồn, anh nói với Tiết Từ: “Từ, em mới là quan trọng nhất.
Anh không muốn thấy em bị thương vì bảo vệ người khác.\”
\”Anh không muốn có lần sau nữa, được không em?\” Tiết Phù nhìn chằm chằm vào mắt Tiết Từ, vừa mạnh mẽ vừa cầu xin.
Dường như Tiết Từ không thích thái độ này, cậu theo bản năng mà bài xích nó. Cậu hơi nhấp môi, nhìn sang chỗ khác tránh ánh mắt của anh. Cậu nghe thấy Tiết Phù thở dài nhưng cũng không nói gì nữa.
Tiết Phù chỉ nhẹ nhàng vuốt tóc em trai.
Ngay sau đó, giọng nói nghiêm khắc của cha Tiết vang lên: \”Nói rất đúng. Tiết Từ, nghe lời anh trai đi.\”
Tiết Phù: “…”
Cha à, sao không thể nói chuyện nhẹ nhàng hơn một chút.
Không cần phải làm mối quan hệ giữa hai anh em căng thẳng như vậy.
Tiết Chính Cảnh nhìn chằm chằm vào cánh tay bị băng bó của Tiết Từ.
Ông đứng dậy nói: \”Tiết Phù, đưa em trai con đến phòng y tế kiểm tra vết thương. Cha sẽ xử lý… những việc còn lại.\”
Triệu Minh Sinh đứng nép một góc, nở nụ cười gượng gạo.
Tiết Phù gật đầu, nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay chưa bị băng bó của Tiết Từ, nhỏ nhẹ muốn nói với cậu, đi cùng anh. Tiết Từ đã sớm không muốn ở lại bầu không khí căng thẳng này, càng không muốn cùng cha Tiết giằng co, so với việc phải ở chung với Tiết Phù thì cậu vẫn chịu được, vậy nên cậu lạnh nhạt đáp “Vâng”, ngoan ngoãn đi cùng Tiết Phù.