Tiết Từ sắc mặt không hề thay đổi.
Cậu im lặng nhìn chằm chằm Tiết Vị Huyền, đôi mắt đen sâu thẳm phản chiếu khuôn mặt đỏ bừng, phồng rộp của thiếu niên lúc này, cùng với khóe mắt hơi ửng hồng, giống như một con sói đang nổi cơn thịnh nộ, cũng giống như một con thỏ bị chọc giận mà đá người.
Tiết Vị Huyền hiển nhiên cũng nhìn thấy bộ dạng chật vật của mình trong mắt đối phương, có chút hoảng sợ mà quay mặt đi, cảm thấy biểu hiện của mình như vậy thật sự có chút mất mặt.
Cậu ta chỉ là không nghĩ ra.
Không nghĩ ra vì sao Tiết Từ lại muốn nói… muốn nói cậu ta là em trai của Tiết Từ.
Rõ ràng người như cậu ta, chỉ là một sự tồn tại kéo thấp thân phận và địa vị của đối phương. Nếu cậu ta là Tiết Từ, có lẽ đã chán ghét đến mức tránh né không kịp, thậm chí tìm người bịt miệng cũng được, chỉ để xóa bỏ vết nhơ nhục nhã này, sao có thể công khai thừa nhận trước mặt nhiều người như vậy.
Tiết Từ người này, không sợ bị cái vết nhơ là mình đây làm bẩn thân phận sao?
Cậu ta giấu giấu giếm giếm, sợ người ta nghĩ đến quan hệ giữa hai người, còn thành thật ngồi hết tiết học. Tiết Từ thì hay rồi, chỉ một câu, liền vạch trần cái sự thật cậu ta cố gắng che giấu trước mặt mọi người.
Tiết Vị Huyền giận đến mức mặt tê rần.
Đã thế còn có kẻ không biết nhìn mặt người khác, có lẽ tự cho rằng quan hệ giữa cậu và Tiết Vị Huyền còn được, hoặc là vừa rồi bị dọa sợ đến mức chưa hoàn hồn, lúc này đầu óc mụ mị như gà mắc tóc mà tới hỏi cậu ta: \”Tiết Vị Huyền, cậu, cạu, cậu thật sự là em trai thầy Tiết sao?\”
\”Em cái rắm,\” Tiết Vị Huyền nổi trận lôi đình, \”Có phải anh em ruột đâu, mẹ nó…\”
Tiết Vị Huyền đột nhiên nghẹn lời.
Trước đây cậu ta còn không cảm thấy việc mình là con riêng là chuyện gì đó khó nói, thường xuyên lải nhải bên miệng, lúc này lại trở nên khó mở lời, có chút ngượng ngùng nói rằng, mình chỉ là một thằng con riêng chó má không ai nhận.
Nhưng đúng lúc này Tiết Từ lại tiếp lời cậu ta, bình thản nói: \”Họ hàng.\”
Phải mà là họ hàng thì tốt rồi.
Tiết Vị Huyền cảm thấy trong cổ họng như nghẹn lại một cục gì đó, không nói nên lời, cũng không có dũng khí phản bác lời Tiết Từ nói.
Nhưng những ánh mắt xung quanh, lại thực sự thay đổi. Đám học sinh cấp ba nhìn Tiết Vị Huyền, như thể Tiết Vị Huyền vừa biến thành một người khác vậy, không còn là tên côn đồ bị bọn họ vừa kiêng dè vừa khinh thường, mà là một… tạm thời lầm đường lạc lối nhưng có tiềm năng.
Thậm chí còn có rất nhiều ánh mắt lộ rõ vẻ cực kỳ ngưỡng mộ, không hề che giấu. Điều này khiến Tiết Vị Huyền vừa muốn bật cười, lại vừa cảm thấy nghẹn ứ ở cổ họng.
Có người nhẹ giọng khuyên nhủ cậu ta: \”Tiết Vị Huyền, cậu không cần hung dữ với thầy Tiết như vậy đâu.\”
\”Đúng vậy đúng vậy,\” có người như cố ý tranh cao thấp, lén lút muốn thể hiện, \”Tớ ở trước mặt người lớn đều rất ngoan.\”