Giáo sư Phương tuy rằng oán giận, nhưng miệng vẫn không ngừng nhai.
Một bên tách con cua nhỏ ngâm rượu, một bên gặm móng giò hầm mềm nhừ thơm ngon.
Bên cạnh bát đũa là bầu rượu trắng tự nấu. Giáo sư Phương rót đầy hai ly cho mình, lại không rót cho Tiết Từ chút nào —— dù sao ông đã nhìn Tiết Từ từ khi cậu mười mấy tuổi đến lúc trưởng thành, trong mắt giáo sư Phương, Tiết Từ vẫn không khác gì đứa trẻ con ngày trước, đương nhiên không nghĩ đến chuyện cho trẻ con uống rượu, trước mặt Tiết Từ chỉ toàn là nước dừa và đồ uống.
Hai thầy trò vừa trò chuyện về đề tài nghiên cứu, vừa tán gẫu về những chuyện vặt vãnh trong cuộc sống. Giáo sư Phương dường như linh cảm được điều gì đó, thế nhưng hoàn toàn không hỏi đến những chuyện liên quan đến nhà họ Tiết, Tiết Từ cũng im lặng, không đề cập đến.
Ăn uống no say, Tiết Từ lấy ra những món quà mang đến cho giáo sư Phương và vợ thầy. Không tính là quý giá, nhưng lại rất chu đáo. Giáo sư Phương miễn cưỡng gật đầu, lần này không từ chối, cũng không lộ vẻ vui mừng, chỉ lặng lẽ nhếch mép, rồi cùng Tiết Từ đến thư phòng.
Ông mời Tiết Từ đến chơi, ngoài việc vợ ông thật sự nhớ cậu học trò cưng này, còn có chuyện quan trọng.
Năm nay cuộc tuyển chọn PDL đã bắt đầu.
PDL là tên viết tắt của cuộc thi nghiên cứu và phát minh chip giao lưu quốc tế, được tổ chức lần đầu tiên cách đây một trăm năm, nơi đây đã sản sinh ra vô số kỹ thuật chip mới phát triển khoa học kỹ thuật thay đổi lịch sử nhân loại, và cũng xuất hiện rất nhiều nhân vật vĩ đại sáng chói như những vì sao. Đến nay, rất nhiều cuộc thi liên quan đến chip trong nước đều được tổ chức theo hình thức vượt trội hơn PDL.
Ví dụ như cuộc thi Giáo lượng Vi điện tử mà Tiết Từ từng tham gia trước đây —— nhưng dù độ phổ biến có cao đến đâu, trước PDL cũng chỉ là học trò. Chưa kể đến đề tài thi Vi điện tử đơn giản hơn nhiều, quy định độ tuổi chỉ trong thanh thiếu niên, lại có rất nhiều hạn chế. Nhưng nếu là cuộc thi PDL, sẽ là cuộc tranh cử giữa các nhân viên nghiên cứu trong nước dưới 40 tuổi, phạm vi này rộng lớn hơn rất nhiều. Không ít đại gia nổi danh từ thuở thiếu thời và những thiên tài hàng đầu đều muốn tranh giành, mỗi quốc gia chỉ có vài suất, mỗi lần cử đi đều là những người đứng đầu ngành.
Tiết Từ đương nhiên muốn tham gia PDL, cậu đã bắt đầu chuẩn bị và rèn luyện từ rất lâu trước đây. Nhưng dù là Tiết Từ, cậu cũng không cảm thấy mình ở độ tuổi này, có thể giành được một trong những suất tham gia PDL.
Cậu còn quá trẻ.
Tuy rằng không có quy định rõ ràng, nhưng đây là một trong những quy tắc ngầm của cuộc thi PDL. Hầu hết người dự thi chỉ có thể thi một lần, chỉ những người đặc biệt xuất sắc, danh vọng lẫy lừng mới có cơ hội tham gia lần thứ hai. Vì vậy, ngay cả những thiên tài tự phụ cũng sẽ dành thời gian mài giũa kinh nghiệm, tạo ra nhiều thành tựu nghiên cứu khoa học hơn, đợi đến khi gần giới hạn tuổi tác mới tham gia tranh tài ở PDL.
Mà giáo sư Phương nếu đã cố ý, chính thức nói với Tiết Từ, đương nhiên không phải để cậu \”chú ý nhiều hơn\” như những lời sáo rỗng.