Nhưng vấn đề này cần phải có cách giải quyết.
Tiết Phù muốn nói với Tiết Từ ngay bây giờ – anh rất bình tĩnh, rất tin tưởng, chỉ sợ Từ sẽ không tin anh.
Anh thở dài, nhíu mày nói với Tiết Vị Huyền: \”Cậu ra ngoài trước đi.\”
Đây là một câu ra lệnh.
Tiết Vị Huyền ngẩng đầu lên một chút, lộ ra một cái cổ, rất gầy, vô cùng nhợt nhạt. Đôi mắt lộ vẻ không phục, không cam lòng nghe theo.
\”Người bảo tôi tới đây cũng không phải anh.\” Tiết Vị Huyền nói.
Cậu ta đang làm việc cho Tiết Từ, lấy tiền để làm việc.
Tiết Phù tạm thời chưa muốn động tay với Tiết Vị Huyền, nhưng thái độ ngang ngược của Tiết Vị Huyền đã khiến anh tức giận. Câu nói này đã khơi gợi sự bực tức trong Tiết Phù, cậu cả Tiết hơi dựa lưng vào ghế, đan các ngón tay thon dài lại, đây là động tác mà anh thường làm trong các cuộc đàm phán, thể hiện sự áp đảo và mạnh mẽ, đôi mắt đen láy như muốn xuyên thấu mọi thứ, \”Cậu nghĩ mình đang nói chuyện với ai vậy?\”
Sắc mặt Tiết Vị Huyền càng lúc càng trắng bệch.
Cậu ta lắp bắp, chỉ kêu lên được một tiếng nhỏ. Rốt cuộc cậu ta còn quá trẻ, kinh nghiệm xã hội còn quá ít, kiến thức về những chuyện phức tạp cũng quá hạn chế, không thể nào đối đầu lại với một người có địa vị cao như Tiết Phù. Lưng Tiết Vị Huyền ươn ướt mồ hôi lạnh, vẻ mặt càng lúc càng khó coi – cắt ngang tất cả những điều này là Tiết Từ. Cậu út Tiết hơi nhíu mày, giọng điệu lạnh lùng: \”Được.\”
Ngay lập tức vẻ uy nghiêm của cậu cả Tiết biến mất, thu lại khí thế, nhìn còn có chút e dè và ngoan ngoãn.
Tiết Từ lúc này mới quay sang nói với Tiết Vị Huyền: \”Cảm ơn cậu đã đến. Cậu về trước đi.\”
Cảm ơn cái gì chứ, tôi làm việc lấy tiền mà…
Tiết Vị Huyền muốn nhẹ trả lời cậu, nhưng thực ra bên trong cậu ta lại sợ hãi đến mức không nói nên lời, chỉ có thể gật đầu lia lịa. Khi đứng dậy, cậu ta liếc nhìn Tiết Từ một cái thật sâu, rồi rời khỏi nơi vốn dĩ không liên quan gì đến mình.
Phòng ăn trở nên yên tĩnh.
Người phục vụ biết ý đứng cách rất xa, rõ ràng không dám nghe trộm cuộc nói chuyện của họ. Tiết Phù đối mặt với Tiết Từ thì thái độ dịu đi, dưới ánh đèn ấm áp, anh vẫy tay gọi người phục vụ lại để gọi món, nói với Tiết Từ bằng giọng điệu nhẹ nhàng: \”Ăn chút gì đi, đã muộn thế này rồi, Từ.\”
Anh nhớ rõ là dạ dày của Tiết Từ không tốt, nên luôn tuân thủ chế độ ăn ba bữa một ngày, để Tiết Từ nhịn ăn đến giờ, là lỗi của anh.
\”Chờ đến khi về nhà,\” giọng Tiết Phù có chút cầu xin, thêm chút nhường nhịn, \”Anh sẽ kể hết mọi chuyện cho em nghe.\”
Hành động của Tiết Phù không có gì đáng trách, Tiết Từ dừng lại một chút, rũ mắt rồi tiếp tục ăn.
Nhà ăn ở đây rất nổi tiếng, đúng là hợp khẩu vị của Tiết Từ. Tuy nhiên bữa ăn của hai người lại vô cùng yên tĩnh, hầu như không có bất kỳ cuộc trò chuyện nào. Tiết Phù đang cảm thấy áy náy, không dám làm phiền đến Từ, sợ sẽ khiến cậu mất ngon.