Tôi Cứ Nghĩ Mình Là Kẻ Bị Ghét Bỏ – Chương 50. Con riêng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Tôi Cứ Nghĩ Mình Là Kẻ Bị Ghét Bỏ - Chương 50. Con riêng

Tiết Từ khẽ cúi đầu.

Giống như một vị thần cao cao tại thượng, nhìn chằm chằm vào thiếu niên, ánh mắt hai người giao nhau.

Cảnh tượng này đã từng xảy ra trong kiếp trước.

Chỉ có điều lúc đó người chật vật lại là Tiết Từ. Cậu thay máu toàn công ty, cắt bỏ không ít chức vị ngồi ăn bám, rất nhiều người chỉ dám đến trước mặt cậu cả Tiết khóc lóc kể tội, nhưng cũng có những người không sợ Tiết Chính Cảnh, chạy đến trước mặt Tiết tổng \”tố cáo\” hành vi của cậu.

Lúc đó Tiết Từ vừa tức giận vừa hoảng loạn, cũng theo sát bên cạnh, muốn giải thích với cha Tiết…

Nhưng họ đã quá tự tin vào những lời cáo buộc của mình. Những chuyện như vậy đối với Tiết Chính Cảnh mà nói chẳng là gì cả.

Kẻ vu cáo kia bị Tiết Chính Cảnh thẳng thừng đuổi việc, đãi ngộ của Tiết Từ cũng không khá hơn là bao.

Cậu bị đuổi ra ngoài văn phòng, đứng ngơ ngác một mình, trong lòng tuy hơi nhẹ nhõm, nhưng nhiều hơn lại là sự rối bời.

Dù từ nhỏ, thái độ của cha Tiết đối với cậu luôn như vậy. Mặc kệ, phiền chán việc phải tốn thời gian để tâm, ngay cả trách mắng hay phê bình cũng ít vô cùng. Nhưng hôm nay, Tiết Từ vẫn cảm thấy khó chấp nhận được thái độ lạnh nhạt đó… giống như đối với một người xa lạ vậy.

Kẻ vu cáo bị đuổi khỏi công ty, Tiết Từ là cậu út Tiết, dù sao cũng vẫn còn chút mặt mũi, ít nhất những thư ký cũng tỏ ra lịch sự, chỉ \”mời\” cậu ra ngoài, chứ không nhất thiết phải tiễn Tiết Từ tận cửa công ty.

Lúc Tiết Từ còn đang do dự, cánh cửa văn phòng bật mở.

Cha Tiết bước ra, mặc bộ vest màu tối, đầu hơi nghiêng sang một bên, như đang tập trung nhìn vào điều gì đó, hoặc đang nói chuyện với ai đó, dáng vẻ tuấn tú của ông lúc này mang một vẻ hài lòng hiếm thấy.

Tiết Từ hiếm khi thấy cha mình ôn hòa như vậy. Có lẽ tâm trạng của cha hôm nay không hề tệ vì chuyện của cậu. Tiết Từ do dự tiến thêm một bước, tìm góc nhìn thích hợp, cuối cùng cũng nhìn thấy người đang đứng cạnh cha Tiết.

Đó là một chàng trai trẻ mặc đồ trắng, trông rất tươi tắn và thư thái. Cậu ta mỉm cười đứng cạnh Tiết Chính Cảnh, thỉnh thoảng cúi đầu nói gì đó, từ biểu cảm của cha Tiết có thể thấy, cuộc trò chuyện của họ rất vui vẻ.

Tiết Từ bỗng dừng bước.

Suy đoán rất nhiều về thân phận của chàng trai đó, có thể là con nhà giàu, con của bạn bè, thậm chí là một học sinh trẻ tuổi, đi theo Tiết Chính Cảnh để học hỏi. Nhưng vẻ ngoài của người đó lại có phần tương tự Tiết Chính Cảnh, Tiết Từ bỗng cảm thấy một sự mâu thuẫn và cảnh giác, đồng thời một nghi ngờ nào đó chợt lóe lên trong đầu…

Chàng trai kia cũng nhận ra Tiết Từ.

Khi đối diện với cậu út Tiết, cậu ta nhìn Tiết Từ với ánh mắt quen thuộc và bình tĩnh, cứ như đã từng gặp gỡ hoặc biết rõ về nhau từ trước.

Tiết Chính Cảnh cuối cùng cũng để ý đến đứa con út của mình đứng bên cạnh. Ông nhìn Tiết Từ bằng ánh mắt lạnh lùng, như đang quan sát kỹ lưỡng, nhưng chỉ liếc qua một cái, rồi nhanh chóng dời đi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.