Tiết Từ ngẩn ngơ quá lâu.
Ngay cả cha Tiết cũng bắt đầu nghi ngờ có lẽ mình đã quá vội vàng, Tiết Từ không thể thích nghi nhanh như vậy. Mà Tiết Phù nhìn Tiết Từ với ánh mắt đầy suy tư và lo lắng, sự kiên cường bên trong như tan vỡ dần. Tiết Phù gần như không thể kìm nén được nữa, muốn xin cha cho Tiết Từ thêm thời gian, ít nhất cũng để cậu tốt nghiệp rồi hẵng bắt đầu tiếp xúc với những công việc phức tạp của gia đình… Nhưng Tiết Từ đã lên tiếng trước.
\”Được.\”
Giọng Tiết Từ nhẹ nhàng.
Những bối rối và nghi ngờ ban đầu tạm thời bị cậu gạt sang một bên, Tiết Từ khó lòng phân biệt được những xáo trộn trong lòng mình, câu trả lời của cậu giống như một thử nghiệm, một thử nghiệm đối với hành động của cha Tiết.
Nếu thực sự có mục đích khác, liệu cha cậu có thể… làm được đến mức này không?
Thậm chí nó khiến cậu gần như chạm đến những mộng tưởng đẹp đẽ trong kiếp trước, dù biết rằng rất khó để đạt được.
Tiết Từ kiếp này chưa bao giờ tính toán đến việc chen chân vào quyền lực nhà họ Tiết, ngoại trừ việc không quan tâm, đa phần là nghĩ rằng việc tranh giành những thứ đó sẽ không mang lại hạnh phúc, mà ngược lại sẽ tự chuốc lấy nhục nhã.
Nhưng điều mà ban đầu cậu luôn tránh né, giờ đây lại trở nên không quan trọng nữa, cứ như mọi thứ đều trở nên vô nghĩa.
Tiết Từ từ nhỏ đã có một ham muốn khám phá mãnh liệt.
Cậu không thể lý giải được nguồn gốc của tất cả những điều này, cũng muốn xem rõ mục đích thực sự của cha Tiết.
Khi Tiết Từ đồng ý, cậu hơi mím môi, khẽ quan sát sắc mặt của hai người đàn ông cầm quyền nhà họ Tiết trước mặt, nhưng những biểu hiện chán ghét hay thay đổi sắc mặt như đã dự đoán đều không xuất hiện, thay vào đó Tiết Phù lộ rõ vẻ an tâm, rồi nhẹ nhàng vuốt tóc cậu.
\”Từ đã trưởng thành rồi.\” Tiết Phù nói.
Tiết Chính Cảnh tỏ ra bình tĩnh hơn một chút, nhưng ánh mắt ông dừng lại trên người Tiết Từ, lộ rõ vẻ tự tin và kiêu ngạo khó hiểu, \”Đúng là vậy.\”
.
Người nhà họ Tiết luôn hành động dứt khoát, không do dự.
Tiết Chính Cảnh hiếm khi ở nhà lâu như vậy, nhưng giờ đã hết giờ nghỉ trưa, phải quay lại công ty để xử lý công việc. Và khi Tiết Phù muốn đi kiểm tra chi nhánh công ty, cũng tự nhiên mang theo em trai mình.
Mặc dù đã biết trước, rằng hôm nay sẽ đến công ty. Nhưng khi thực sự đến giờ khởi hành, Tiết Từ vẫn có chút do dự.
\”Bây giờ sao?\” Tiết Từ dừng lại, cậu thấp giọng nói: \”… Hơi sớm.\”
\”Tối nay về nhà ăn cơm, sẽ không quay lại công ty nữa.\” Lịch trình đã được sắp xếp ổn thỏa, Tiết Phù quyết định cắt bỏ toàn bộ công việc sau 6 giờ tối, dù sao Từ cũng hiếm khi về nhà, anh muốn dành thời gian đưa em trai đi coi hòa nhạc.
\”Tính ra thì, cũng không quá sớm đâu.\” Tiết Phù nói nhỏ với em trai, dường như đang nhớ lại điều gì, khóe miệng khẽ nhếch lên.