Tôi Cứ Nghĩ Mình Là Kẻ Bị Ghét Bỏ – Chương 43. Chí mạng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Tôi Cứ Nghĩ Mình Là Kẻ Bị Ghét Bỏ - Chương 43. Chí mạng

\”Đã khuya rồi.\” Bóng tối khuất sau chân trời dần bao trùm lên như tấm màn sân khấu, Tạ Vấn Hàn khép cuốn sách lại, ánh mắt lơ đãng mà xẹt qua đầu tóc đen bóng của cậu thiếu gia, nhẹ giọng nhắc nhở cậu.

Tiết Từ đứng dậy, cởi đôi găng tay bảo hộ đặc biệt trên tay, lộ ra đôi tay trắng nõn, khớp xương rõ ràng. Ánh mắt Tạ Vấn Hàn dừng lại trên những ngón tay thon dài của cậu, rồi nhanh chóng dời đi.

Thí nghiệm trên bàn đã hoàn thành một nửa, tạm thời được bảo quản trong bình chứa. Hôm nay tiến độ học tập khá nhanh, mà Tạ Vấn Hàn lại là một học trò có năng khiếu thiên bẩm, nên Tiết Từ không ở lại phòng thí nghiệm lâu như mọi khi, mà nhìn lên trời rồi nói: \”Tôi về đây.\”

\”Để tôi đưa cậu về.\”

Tạ Vấn Hàn đáp lại.

Thái độ của cậu ta rất tự nhiên, việc một \”học sinh\”, đưa thầy về nhà cũng là chuyện bình thường.

Nơi họ học, là một phòng thí nghiệm thuê bên trong trường đại học.

Trường đại học Hoa tất nhiên cũng có cung cấp phòng thí nghiệm công cộng cho sinh viên, nhưng so ra thì phòng thí nghiệm thuê còn được trang bị đầy đủ thiết bị hơn, lại còn tránh được những phiền toái từ những người lạ mặt – mà hiện tại tên đó đang đợi ở tòa nhà thí nghiệm bên kia.

Mái tóc đỏ của Trừng Nhất Bạch giờ đã được nhuộm thành màu bạch kim. Anh ta cứ như thể luôn muốn dính lấy Tiết Từ, ngoài việc này ra, còn làm đủ thứ chuyện thừa thãi khác, đúng là vĩnh viễn dư thừa năng lượng mà.

Khi nhìn thấy Tiết Từ bước ra khỏi tòa nhà thí nghiệm, Trừng Nhất Bạch khoa trương vẫy tay để thu hút sự chú ý của Tiết Từ, mái tóc bạch kim của anh ta hơi dựng lên, thu hút mọi ánh nhìn tò mò của những sinh viên xung quanh.

\”Tiết Từ!\” Anh ta vẫy tay, âm thanh không quá lớn, nhưng vẻ ngoài điển trai quá thu hút ánh nhìn, nhiều người thấy nụ cười rạng rỡ trên mặt Trừng Nhất Bạch, liền lầm tưởng anh ta đang đến đón bạn gái.

Vì thế càng ngày càng nhiều người quay lại nhìn, theo ánh mắt của Trừng Nhất Bạch, đổ dồn về phía Tiết Từ.

Tiểu thiếu gia hơi cúi đầu đeo khẩu trang, che khuất khuôn mặt một phần, bước đi không dừng lại.

So với cậu thiếu gia che mặt, thì người con trai cao lớn bên cạnh cậu lại càng thu hút sự chú ý của mọi người hơn.

Dù ngoại hình của Tạ Vấn Hàn không quá điển trai theo kiểu thông thường, nhưng ánh mắt lạnh lùng lại khiến người ta cảm thấy sợ hãi muốn tránh xa, không nhiều người dám nhìn thẳng vào cậu ta như Trừng Nhất Bạch.

Tạ Vấn Hàn nhìn Trừng Nhất Bạch với ánh mắt lạnh lùng, như thể đang nhìn một con vật ồn ào nào đó, ánh mắt khinh bỉ ấy rõ ràng đến nỗi, Trừng Nhất Bạch cảm nhận được rất rõ. Anh ta cũng đáp lại bằng một ánh mắt trào phúng, nhưng lại cố tình kìm nén không đối đầu trực tiếp, mà tiến lên phía trước đón Tiết Từ, nhanh chóng chắn ngang đường đi của cậu chủ nhỏ. Sau đó, anh ta lại nở một nụ cười rạng rỡ, quyến rũ đến mức khiến những người xung quanh đỏ mặt.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.