Tạ Vấn Hàn: \”…\”
Cậu ta hơi hoảng hốt, sợ Tiết Từ nghĩ mình không thành thật, vội vàng giải thích: \”Phía sau có chữ ký đồng ý của mẹ tôi.\”
Tiết Từ suy nghĩ một lúc: \”Nhưng mà tôi cũng chưa đủ tuổi, phải có người giám hộ ký tên.\”
Tạ Vấn Hàn: \”…\”
Tiết Từ: \”.\”
Hai người nhìn nhau, Tạ Vấn Hàn nghĩ rồi nói: \”Hôm nay tôi sẽ làm thêm một bản chuyển nhượng khác sang tên cho chú Tiết.\”
Tiết Từ nhìn cậu ta một lúc, sau đó mới nhận ra Tạ Vấn Hàn không nói giỡn.
Cậu cảm thấy hơi bất lực, không biết tại sao Tạ Vấn Hàn lại dễ dàng đưa tài sản của mình cho người khác như vậy.
Tiết Từ đẩy hợp đồng lại gần Tạ Vấn Hàn: \”Cảm ơn là một chuyện. Ngồi không hưởng lộc lại là một chuyện khác.\”
Tạ Vấn Hàn hơi nhếch môi, tỏ ra không đồng ý, giải thích: \”… Cậu đã cứu mạng tôi.\”
\”Cái đó thì phải cảm ơn cảnh sát và bác sĩ chứ.\” Cậu út Tiết không hiểu phong tình, dầu muối đều không ăn, thẳng thắn mà nói. Ngay lập tức cậu thấy lông mi của Tạ Vấn Hàn run rẩy, ánh mắt lộ rõ vẻ buồn bã. Cảm thấy như mình đã làm tổn thương một đứa trẻ.
Mặc dù theo tuổi tác, Tiết Từ vẫn nhỏ hơn Tạ Vấn Hàn một nửa.
Cậu cũng chỉ có thể nhường một bước, nhìn Tạ Vấn Hàn người đã khỏe mạnh hơn rất nhiều so với trước đây, giải thích: \”Tôi chỉ cảm thấy cậu có nhiều tài sản như vậy, nên dùng nó vào những việc có ý nghĩa hơn, để cải thiện cuộc sống hiện tại của cậu, mở rộng các lựa chọn trong tương lai. Tôi không muốn cậu vì một phút xúc động, mà đưa hết tài sản cho tôi, rồi sau này hối hận.\”
Tiết Từ đau đầu khi phải làm một người anh trai tri kỉ, nhìn thấy Tạ Vấn Hàn buồn bã, cậu dừng lại một chút rồi nói: \”Đợi cậu trưởng thành, nếu vẫn nghĩ như vậy, lúc đó quyết định tài sản của mình thuộc về ai cũng chưa muộn.\”
Tạ Vấn Hàn hiểu thành: Nghĩa là đợi đến khi trưởng thành Tiết Từ mới có thể nhận tài sản của cậu ta.
Tiết Từ chỉ nghĩ đơn giản, lòng người sẽ thay đổi.
Cậu biết rõ Tạ Vấn Hàn chỉ vì gặp chuyện bất hạnh, mà cậu lại tình cờ giúp đỡ, nên Tạ Vấn Hàn mới cảm thấy ỷ vào cậu rất nhiều trong thời gian ngắn. Chờ đến khi cảm xúc này qua đi, mọi thứ sẽ trở lại bình thường.
Từ bây giờ, Tiết Từ sẽ cố gắng để Tạ Vấn Hàn không quá dựa dẫm vào mình, tránh để cậu ta nảy sinh những tình cảm sai lầm.
Bản thân cậu không phải là một người xứng để người khác dựa dẫm.
Cậu út Tiết ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt đen láy đầy hoang mang của Tạ Vấn Hàn, sau một thoáng do dự, cậu nhẹ giọng an ủi thiếu niên đang lạc lõng này.
\”Huống chi… tình cảm của cậu tôi đã nhận được rồi.\” Tiết Từ bóc thêm một viên kẹo, bỏ vào miệng, khuôn mặt hơi phồng lên, mùi sữa ngọt ngào lan tỏa trong không khí.