Thân thể thiếu niên giống như hạt mầm sinh trưởng mãnh liệt trong mưa gió, lúc Tiết Từ đến thăm cậu ta, Tạ Vấn Hàn đã trải qua hai cuộc phẫu thuật, thương tích đã khỏi hơn phân nửa.
Cả tay lẫn chân cậu ta đều bị bó chặt, không động đậy được. Nhưng khe hở lộ ra qua lớp băng vải trên mặt, vẫn có thể thấy được khuôn mặt thanh tú, trơn bóng của thiếu niên, ẩn chứa một vẻ đẹp tuấn tú sẽ hé lộ trong tương lai.
Trước đây Tạ Vấn Hàn bị thương nặng ở mặt, bị Tạ Ân Vinh đánh đến biến dạng, để lại một vết sẹo khủng khiếp vắt ngang qua mặt. Nhưng nhờ chữa trị kịp thời, sẽ không để lại sẹo, vết sẹo cũng sẽ mờ dần. Lúc Tạ Vấn Hàn mở mắt nhìn thấy Tiết Từ, bản năng khiến cậu ta muốn ngồi dậy, nhoài người về phía Tiết Từ, đôi mắt tối tăm, sâu thẳm dừng lại trên người cậu út Tiết, rồi nở một nụ cười.
Cậu ta vốn là người lạnh lùng, ít khi cười. Nhưng nụ cười này lại không hề gượng gạo, nó mang theo cả sự ngại ngùng nhiệt tình, thiếu đi sự lạnh lùng tính toán, cứ như có làn gió xuân ấm áp bao quanh khóe môi lướt qua đáy mắt.
Tiết Từ ngồi xuống bên cạnh cậu ta, để người bệnh này bớt lộn xộn lại, sau đó mới nhẹ nhàng hỏi: \”Thấy rõ chưa?\”
Trước đây mắt của Tạ Vấn Hàn bị thương, nhìn mọi thứ đều mờ mờ ảo ảo, vừa mới được chữa trị. Tạ Vấn Hàn lắc đầu thành thật nói: \”Vẫn chưa rõ lắm.\”
\”Chỉ là đoán được cậu đến thôi.\”
Nghe câu này Tiết Từ tự hỏi trên người mình có mùi gì đặc biệt không, vừa tới đã khiến Tạ Vấn Hàn có thể nhận ra ngay. Cậu cúi đầu ngửi ống tay áo, thực sự có mùi hương của hoa huệ, chỉ là thoảng qua rất nhẹ, có lẽ khứu giác của Tạ Vấn Hàn thật sự rất nhạy.
Cậu út Tiết nhanh chóng chuyển chủ đề, bởi vì ngoài việc đến thăm bệnh, còn có những việc quan trọng hơn cần nói với Tạ Vấn Hàn.
\”Tạ Ân Vinh đã bị bắt giữ, đang bị thẩm vấn.\”
Tạ Vấn Hàn nghe thấy tên Tạ Ân Vinh, cũng không có phản ứng gì đặc biệt. Chỉ là ánh mắt cậu ta hơi trầm xuống, nụ cười trên môi cũng nhạt dần. Tiết Từ vốn không phải người dễ mềm lòng, nhưng đối với Tạ Vấn Hàn vừa trải qua biến cố, cậu lại có phần kiên nhẫn hơn bình thường, giọng nói trở nên dịu dàng hơn: \”Ông ta sẽ phải chịu nhiều tội danh và hình phạt thích đáng.\”
Thực ra điều quan trọng nhất, là Tạ Ân Vinh có khả năng đã phạm tội giết người.
Tuy nhiên chuyện này quá đen tối, Tiết Từ không muốn nhắc đến để dọa Tạ Vấn Hàn.
Giọng nói của thiếu niên dịu dàng, tựa như lông vũ quét qua, Tạ Vấn Hàn nghe ra cậu cố ý điều chỉnh giọng để an ủi mình, trong lòng có chút vui. Thực ra cậu ta đã không còn cảm xúc gì đặc biệt với Tạ Ân Vinh nữa, không hận cũng không sợ, chỉ mong ông ta sẽ bị trừng phạt.
Nhưng Tạ Vấn Hàn bỗng nhận ra nên làm thế nào mới được người khác yêu quý, cậu ta hơi rũ mắt, cố tình tỏ ra sợ hãi, giọng nói yếu ớt hỏi: \”Bị giam giữ bất hợp pháp? Bị ngược đãi? Hay là…\”
Tạ Vấn Hàn chưa nói hết câu, bên ngoài đã truyền đến tiếng cãi vã.
Là tiếng chửi bới đay nghiến đầy tức giận của một người trẻ tuổi, vang vọng khắp hành lang, ngay cả trong phòng bệnh cách âm tốt như thế này cũng nghe rõ mồn một.