“Mấy anh cảnh sát à, chuyện này là sao……”
Tạ Ân Vinh cười nịnh nọt, đối diện với các cảnh sát đột ngột xông vào nhà, ông ta chẳng những không tỏ ra khó chịu, còn chủ động mời thuốc lá, thái độ rất hòa nhã.
Đối với một gia đình danh giá việc bị cảnh sát đột nhập điều tra mà không hề có thông báo trước là một sự sỉ nhục lớn, vậy mà Tạ Ân Vinh vẫn có thể cười được.
Vị cảnh sát dẫn đầu đẩy nhẹ Tạ Ân Vinh ra, nói với thái độ vừa ôn hòa vừa cứng rắn: \”Chúng tôi đang làm nhiệm vụ, không cần.\”
Dù trong lòng anh ta thầm nghĩ, lần này phía trên hạ lệnh khẩn cấp, cứ như đang bắt giữ tội phạm truy nã nhiều năm vậy. Hóa ra là tra xét nhà họ Tạ, đã thế họ còn rất phối hợp, nhìn giống như bị oan vậy.
Tạ Ân Vinh thở dài nói: \”Cái kiểu này, ai mà chẳng nghĩ trong nhà tôi giấu tội phạm.\”
Vị cảnh sát đáp: \”Yên tâm, cơ quan sẽ làm rõ mọi việc.\”
Tuy chủ nhà họ Tạ nhìn có vẻ bình tĩnh, nhưng phu nhân Tạ bên cạnh lại rất hoảng loạn. Mặt tái mét, ánh mắt trốn tránh, cánh tay rũ xuống không ngừng run rẩy. Bằng trực giác của một cảnh sát, tất nhiên cũng nhận thấy điều bất thường này, không khỏi nghi ngờ. Tạ Ân Vinh liền che chắn trước người phu nhân Tạ, giải thích: “Vợ tôi tính cách nhút nhát, có hơi sợ người lạ.”
Phu nhân Tạ run rẩy dựa vào lòng ông ta, cắn môi không nói gì.
Vị cảnh sát không nói gì thêm.
Lúc này, một cấp dưới đến báo cáo: \”Không tìm thấy gì bất thường.\”
Người cảnh sát kia thấy phu nhân Tạ thở phào nhẹ nhõm, cơ thể bớt căng thẳng, anh ta hơi nheo mắt.
Tạ Ân Vinh bình tĩnh giải thích: \”Cô ấy từ nhỏ đã sợ cảnh sát, nên mới phản ứng như vậy, anh cảnh sát đừng để bụng.\”
Người cấp dưới cười nói: \”Sao lại sợ chứ, cảnh sát chúng tôi là để phục vụ nhân dân mà. Chỉ cần là công dân tốt luôn tuân thủ pháp luật, đừng ngại tìm đến chúng tôi khi cần giúp đỡ, có gì cứ gọi cảnh sát.\”
Vị cảnh sát nhíu mày: \”Đừng nói linh tinh.\”
“Linh tinh gì chứ…” người cấp dưới nhỏ giọng nói: \”Cậu út nhà họ Tiết tới đây ạ.”
Trước khi bọn họ nhận nhiệm vụ, biết lần điều tra này rất đột xuất, là do có liên quan đến nhà họ Tiết.
Sắc mặt của Tạ Ân Vinh tối sầm lại.
Ông ta không nhịn được nghĩ đến cậu thiếu gia tới làm khách kia.
Tiết Từ đang đứng trong phòng khách.
Bên cạnh cậu ngoại trừ cảnh sát, xung quanh còn là một hàng vệ sĩ.
Cậu thiếu gia đứng đó hơi nhíu mày, làn da trắng nõn, dáng vẻ xinh đẹp, đứng ở đó, hiện lên khí chất cao quý không thể với tới. Tạ Ân Vinh liếc mắt một cái liền nhìn thấy cậu, trong lòng vừa hận vừa hoảng, nhưng vẻ mặt chỉ tỏ ra hơi khó chịu, đem đến cho người ta cảm giác do bị người lạ làm phiền nên mới vậy: \”Cậu bạn học này, cháu không phải đến hỏi thăm bạn học à? Không phải vừa mới tới sao. Sao bây giờ… Chẳng lẽ là chúng tôi chiêu đãi không chu đáo, là do người làm trong nhà thiếu hiểu biết, khiến cháu ủy khuất rồi.”