Trời tờ mờ sáng.
Mí mắt Trường Đăng Minh rũ xuống, ý thức dần mơ hồ.
Cậu ta đã suy nghĩ chuyện của Tiết Từ cả đêm qua.
Quanh thân yên tĩnh đến lạ thường, không một tiếng ve kêu, chỉ có cậu ta là còn thức giấc. Trường Đăng Minh trở mình vài cái, rồi bất chợt bật dậy khỏi giường, lao thẳng đến phòng y tế.
Cậu ta biết Tiết Từ đang ở phòng y tế để điều trị mắt.
Có vài thầy cô phải trực đêm ở đó để theo dõi vết thương của cậu.
Tiết Từ không quen có người chăm sóc bên cạnh nên phản đối kịch liệt.
Các thầy cô giáo lại cảm thấy đau lòng, cho rằng Tiết Từ vừa ngoan ngoãn vừa hiểu chuyện.
Cuối cùng, họ quyết định để một bác sĩ ở lại chăm sóc. Nhân lúc vị bác sĩ này đi rửa mặt để tỉnh táo lại, Trường Đăng Minh đã nhân cơ hội này lẻn vào.
Cửa phòng y tế không khóa, đẩy nhẹ là mở.
Một mặt, Trường Đăng Minh cảm thấy việc không chú trọng an toàn như vậy là không ổn, nhưng mặt khác, cậu ta vẫn tranh thủ cơ hội này để vào trong.
Tiết Từ rất mệt mỏi, cơ thể cậu vốn cũng đã yếu ớt, ngày hôm qua còn náo loạn như vậy. Dù cố gắng cảnh giác nhưng cậu vẫn không thể chống lại cơn buồn ngủ. Trường Đăng Minh nhẹ nhàng tiến đến giường của Tiết Từ, nhìn cậu ngủ.
Tiết Từ ngủ trông rất ngoan, khác hẳn với vẻ cảnh giác lúc trước.
Những sợi mi cong vút buông xuống, che khuất một phần khuôn mặt, để lộ làn da trắng mịn. Không biết Tiết Từ mơ thấy gì, đôi môi khẽ mấp máy, lông mày nhíu lại thôi trông vẫn rất đẹp.
Trong ánh sáng mờ ảo, Trường Đăng Minh như bị hút hồn, không thể rời mắt khỏi cậu.
Trường Đăng Minh chưa bao giờ thấy Tiết Từ như vậy, ngày thường không phải cậu đang tức giận thì cũng là trưng ra khuôn mặt lạnh lùng, dáng vẻ ngoan ngoãn lại yếu đuối này khiến nó cảm thấy lạ lẫm và có chút xao xuyến.
Cậu ta muốn chạm vào hàng mi cong vút của Tiết Từ, muốn vuốt ve khuôn mặt trắng nõn của cậu, nhưng ánh mắt lại dừng lại ở mắt trái bị băng kín.
Hình ảnh Tiết Từ bị thương lại hiện lên trong đầu.
Chắc chắn là Tiết Từ đã rất đau…
Trường Đăng Minh đưa tay ra định chạm vào Tiết Từ nhưng chưa kịp rút tay về thì cùng lúc đó, Tiết Từ khẽ nhúc nhích hàng mi rồi mở mắt ra.
Trường Đăng Minh ngơ ra.
Tiết Từ cũng ngạc nhiên không kém.
Bất cứ ai nhìn thấy cảnh một người lạ đang ngồi cạnh giường của người khác vào nửa đêm, lại còn dựa gần như vậy cũng sẽ cảm thấy ngạc nhiên.
Tiết Từ chỉ ngạc nhiên trong giây lát rồi bình tĩnh lại. Cậu nhớ ra người này là một thành viên chung khóa huấn luyện với mình.
Tiết Từ vẫn giữ thái độ đề phòng. Dù sao thì cậu ta cũng từng gây ra một cuộc ẩu đả ngày hôm qua, là người đối địch với cậu.