**Cảnh báo: có tình tiết ngược đãi.
____________
Lâu lắm rồi Tạ Vấn Hàn không nhận được điện thoại từ mẹ.
Giọng nói mềm mại, ngọt ngào của bà, pha chút âm điệu quê nhà. Trong khoảng khắc đưa Tạ Vấn Hàn trở về đêm tuyết năm xưa.
Khi ấy ánh mắt bà dịu dàng, khóe mắt ươn ướt nói: \”Vấn Hàn à, mẹ đã có cuộc sống mới rồi, con đừng đến làm phiền mẹ nữa.\”
Cậu ta bị đuổi khỏi nhà trong đêm đông giá rét, không tiền, không điện thoại, phòng trọ lại ở rất xa, giống như một con thú bị vứt bỏ. Cậu ta ngồi ngoài cửa ngân hàng tránh gió tuyết, lại bị bảo vệ tưởng kẻ lang thang bị cóng chết mà báo cảnh sát.
Giờ đây mẹ cậu ta lại nói, muốn cậu ta về nhà.
Tạ Vấn Hàn im lặng thật lâu, đến khi tiếng khóc nức nở của người phụ nữ truyền tới từ bên kia. Cậu ta mới từ từ đáp: “Vâng.”
Có lẽ mọi thứ đều sẽ phải tiến lên để phát triển thôi.
Cậu ta tham gia cuộc thi, có các giáo sư lão làng muốn móc nối liên hệ.
Thầy cô càng coi trọng cậu ta, Tạ Vấn Hàn cũng sẽ không bị đám Phong Quyết bắt nạt nữa, bây giờ mẹ cậu ta cũng liên lạc lại – cho dù là vì lý do gì cũng được.
Cuộc sống của cậu ta đang dần tốt hơn.
Tạ Vấn Hàn dịu dàng nhìn cậu thiếu niên đang ngồi phơi nắng ở hàng ghế sau.
Đều bắt đầu từ Tiết Từ.
Kỳ nghỉ dài ngày cũng đến, Tiết Từ chẳng còn lý do gì để từ chối việc về nhà họ Tiết, đành phải đáp qua loa trong điện thoại, đồng ý quay về.
Cha Tiết đối diện không hề nhận ra.
Ông lộ ra vẻ mặt hài lòng, lên kế hoạch tận dụng kỳ nghỉ này để đưa Tiết Từ đi du lịch – một tạp chí được mở ra đặt trên bàn. Tiêu đề màu hồng thật to:
“Bí kíp để thấu hiểu con cái 2.0”
Nếu Tiết Từ có thể mọc tai được, chắc chắn lúc này đôi tai mèo kia đã rũ xuống vì xấu hổ.
Nhóm học sinh Thanh Phác bên cạnh cũng đang hào hứng lên kế hoạch cho kỳ nghỉ, vẻ mặt đám thiếu niên đều lộ ra vẻ vui sướng, hận không thể bay ra nước ngoài ngay lập tức. Bọn họ hào hứng kể, người sẽ ra đảo du lịch, người thì đi học trượt tuyết, có người thì leo núi đầy thử thách, chỉ mấy ngày nghỉ thôi, mà ai cũng như có bao nhiêu việc làm không hết.
Tạ Vấn Hàn đi tới chỗ ngồi của Tiết Từ.
Tiết Từ ngẩng lên dưới ánh nắng, đôi mắt vì ánh sáng hơi chói nên không mở ngay ra được, làn da vẫn nhợt nhạt như cũ, có phơi bao nhiêu cũng không đen đi.
Tạ Vấn Hàn bất ngờ nói: “Kẹo.”
Cậu ta rũ mắt, đặt vội hộp quà nhỏ màu xanh nhạt lên bàn Tiết Từ, giọng nói vội vàng, mặt đỏ bừng: “Cảm ơn cậu đã giúp đỡ trong thời gian qua.”
Trong khoảng thời gian ở chung này, trong lòng Tiết Từ đã đem Tạ Vấn Hàn từ “bạn học” trở thành “người thân quen”. Cậu nhìn hộp giấy trước mặt, chần chừ một lúc, quyết định nhận lấy.