Tôi Cứ Nghĩ Mình Là Kẻ Bị Ghét Bỏ – Chương 16. Nhập học – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Tôi Cứ Nghĩ Mình Là Kẻ Bị Ghét Bỏ - Chương 16. Nhập học

Sáng hôm sau Tiết Phù và Trừng Nhất Bạch phải rời khỏi nhà họ Tiết.

Hai người vốn xin nghỉ phép về nhà, nên không thể nán lại thêm được nữa. Hôm qua, Tiết Phù được em trai đặc biệt chăm sóc, ngủ một giấc ngon lành, sáng nay tâm trạng rất tốt, vừa uống sữa bò vừa cười toe toét, ánh mắt dịu dàng lướt qua lầu trên.

Trừng Nhất Bạch tuy hôm qua bị cậu em Tiết Từ làm phiền một chút, nhưng vẫn cứ tỏ ra buồn bực, thở dài liên tục vì chuyện bị ghét bỏ.

Tiết Từ dậy sớm, ăn sáng xong liền lên gác mái đọc sách. Trên bàn học còn sót lại ly sữa bò ấm áp, ánh nắng buổi sớm chiếu qua cửa sổ tạo nên những tia sáng nhỏ lung linh như đang nhảy múa.

\”Từ à.\”

Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, là tiếng của Tiết Phù.

Tiết Phù sắp phải đi rồi, dù chia tay là chuyện bình thường nhưng anh vẫn không nỡ rời xa em trai mình.

Trước khi đi, anh muốn đến xem cậu một chút.

Tiết Từ gấp sách lại, chờ anh trai vào phòng.

Cửa mở ra, ánh mắt của Tiết Phù dừng lại trên quyển sách của Tiết Từ một thoáng rồi lại nhanh chóng chuyển về phía em trai, đáy mắt như chứa đầy tình cảm ấm áp.

\”Anh sắp về lại trường rồi.\”

\”Ừm.\”

\”Ở nhà em có thể thoải mái vui chơi một chút, không cần phải đọc sách nhiều quá, nhưng phải ăn uống điều độ nhé, chú ý dạ dày. À đúng rồi, mắt em đã đỡ hơn chưa? Bác sĩ nói có thể tháo băng rồi phải không?\”

Tiết Phù nói nhiều hơn bình thường, anh nhẹ nhàng nâng mặt Tiết Từ lên, cẩn thận quan sát vết thương ở mắt trái của cậu. \”Anh sẽ sớm về thăm em.\”

Tiết Từ không quen với sự thân mật này, hoặc nói chính xác hơn là sự quan tâm quá mức này. Cậu hơi né tránh, lông mi khẽ khép lại, không biểu lộ gì. \”Được.\”

Sau khi tạm biệt em trai, Tiết Phù chuẩn bị rời đi.

Khi đến cửa, anh đột nhiên dừng lại: \”Từ à… Em có lý do riêng gì, mâu thuẫn gì với Trừng Nhất Bạch không?\”

Tiết Từ sững lại.

Tiết Phù dù chững chạc, nhưng cũng mới chỉ là một thiếu niên. Thật ra, Tiết Phù đôi khi cảm thấy thái độ của Tiết Từ với Trừng Nhất Bạch có chút kỳ lạ. Nói là mâu thuẫn cũng không hẳn, mà giống như bị tổn thương nên cố tình tránh né. Nhưng nhìn kỹ lại, Tiết Từ vẫn như bình thường, là một cậu chủ nhỏ được bao bọc trong lòng bàn tay.

Cảm giác này xuất hiện rất đột ngột, không có lý do rõ ràng.

Có lẽ là do anh quá lo lắng cho em trai nên mới suy nghĩ vẩn vơ như vậy.

Tiết Phù sẽ không để em trai mình xung khắc với bạn bè.

Nhưng anh cũng không muốn vì những suy đoán của mình mà làm mất đi một người bạn tốt.

Cách đơn giản nhất để giải quyết vấn đề này, theo anh nghĩ, là hỏi trực tiếp Từ.

Tiết Từ im lặng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.