Hai người như thùng thuốc súng, chỉ cần chạm vào là nổ ngay.
Nhưng lúc này, cả hai đều bị thu hút bởi lực kéo nhẹ nhàng từ vạt áo của mình.
Tiết Từ hơi ngẩng đầu, nhìn cha và anh trai.
Đôi mắt cậu vốn đã rất đẹp, lúc này lại càng mở to hơn, tròn xoe như mắt mèo. Đôi tròng mắt đen láy như ngọc bích lúc này như phủ một lớp sương mù, càng thêm phần đáng thương, vẻ mặt Tiết Từ cũng vô cùng vô tội – vẫn câu nói đó, dù ngày thường Tiết Từ có lạnh lùng đến đâu, chỉ cần cậu muốn, vẫn dễ dàng có thể làm ra vẻ mặt khiến người khác mềm lòng.
Cậu út Tiết ngẩng đầu nhìn họ, môi hơi mím chặt, giọng nói ngoan ngoãn nhẹ nhàng: \”Cha.\”
\”Anh.\”
Giọng Tiết Từ mát lạnh, không phải kiểu nũng nịu ngọt ngào, nhưng khi cậu nói chuyện nhẹ nhàng như vậy, cũng chẳng khác gì làm nũng.
\”…\” Hai người cùng lúc cảm thấy đầu mình nổ tung như pháo hoa.
Tiết Từ từ bảy, tám tuổi đã có tính cách rất lạnh lùng, chưa từng làm nũng với người nhà. Lần này hạnh phúc đến quá đột ngột, như một liều thuốc mạnh, khiến đầu óc họ choáng váng tê dại. Cơn giận lúc nãy tan biến, chỉ còn lại sự quý trọng muốn nâng niu cậu trong lòng.
Cậu út Tiết lại rũ hàng mi dài cong vút, vẻ mặt có chút buồn bã, giọng nói nhẹ nhàng xin lỗi: \”Con biết con sai rồi.\”
Vẻ mặt đó khiến Tiết Phù mềm lòng như bún, lòng vừa chua xót vừa tê dại, tim thắt lại khiến anh khó thở.
Từ mới bao nhiêu tuổi, chỉ là một đứa trẻ vừa trưởng thành, lại có tâm hồn thuần khiết của nhà nghiên cứu khoa học. Đã trải qua nguy cơ hiểm ác như vậy, chắc chắn rất hoảng sợ, mà người nhà lại không ở bên cạnh, giờ mới đến muộn màng, lại còn hung dữ với cậu.
Hơn nữa Tiết Phù vốn đã cảm thấy có lỗi với Từ, luôn nhớ về giấc mơ kia, giờ càng đau lòng không chịu nổi, vừa hoảng vừa muốn xoa đầu Tiết Từ, ôm cậu vào lòng an ủi, nhưng bị Tiết Chính Cảnh đẩy ra.
\”Con sai gì chứ? Là ba sai rồi, vừa nãy có dọa con sợ không?\”
Tiết Chính Cảnh thấp giọng nói.
Khi ông nhìn thấy đôi mắt phủ sương mù của Tiết Từ, ông cũng luống cuống.
Lại nghĩ đến việc ông từ thành phố Châu đến Bắc Kinh, chẳng lẽ chỉ để làm Tiết Từ buồn lòng sao?
Dù Tiết Chính Cảnh có tình cảm nội liễm và sĩ diện, lúc này cũng không thể giữ vẻ mặt lạnh lùng, ông thấp giọng dỗ dành cậu con trai, vẻ mặt dịu dàng không khác gì Tiết Phù. Có thể nói họ quả là cha con, một mạch tương thừa.
Tiết Từ bị dỗ dành như một đứa trẻ hơi ngẩn người, cậu còn chưa kịp nhập vai, cha và anh trai đã ngừng cãi nhau, trở nên rất dễ nói chuyện, khiến Tiết Từ không khỏi nghĩ… họ thật dễ dỗ dành.
Nhưng cậu lúc này chưa muốn bỏ dở giữa chừng, vẻ mặt hối lỗi vẫn không thay đổi, chỉ nhẹ nhàng nói tiếp: \”Lần sau gặp chuyện như vậy, con sẽ nói với cha và anh. Chỉ là lần này, con hơi thiếu kinh nghiệm.\”