Cậu Lận kia không chỉ chẳng thân quen gì với cậu, mà còn mang mối thù sâu nặng từ thuở bé.
Tất nhiên là hơi cường điệu.
Tiết Từ đã trải qua quá nhiều đau khổ sau khi trưởng thành, đến nỗi chẳng còn bận tâm đến những chuyện vặt vãnh thời thơ ấu nữa.
Cậu nhìn cậu ấm Lận kia bằng ánh mắt thờ ơ, thấy chẳng đáng để mình phải ghi nhớ.
Thế nhưng, đối với Tiết Từ lúc ấy, đó không chỉ là một cú sốc mà còn là nguồn gốc của biết bao cơn ác mộng.
Lần đầu tiên nhìn thấy thiếu gia nhà họ Lận, Tiết Từ đã bị thu hút.
Gương mặt y thật khác biệt, da trắng bệch, lông mi cũng trắng, lại mặc toàn đồ đen, người hầu còn cầm ô che cho, trông cứ như một bóng ma trong đêm mưa.
Tiết Từ vốn cô độc, không có bạn bè, cậu ấm Lận cũng vậy.
Vì thế Tiết Từ đã lầm tưởng họ là \”đồng loại\”. Trong một buổi tiệc, cậu đã nói chuyện rất nhiều với y, còn hẹn gặp lại để cùng nhau ngắm vườn hoa hồng mới trồng.
Y không từ chối nhưng cũng chẳng đồng ý. Y mau chóng bị gọi đi, nhưng Tiết Từ biết y tên là Lận Dung Tuyết, vì bệnh tật nên không thường ra ngoài.
Tiết Từ liền coi y là bạn bè.
Tiết Từ biết y ít khi ra ngoài, dường như bị nhốt cả ngày trong phòng, nên khi Lận Dung Tuyết không thể đến xem hoa, cậu cũng không giận.
Về nhà, Tiết Từ háo hức chuẩn bị quà để tặng bạn mới.
Nếu đã là bạn bè, thì nên tặng quà cho nhau.
Tiết Từ năm 9 tuổi hưng phấn, nhưng Tiết Từ hiện tại đã chẳng nhớ rõ nữa.
Cậu chỉ nhớ hộp bánh thơm ngon được trang trí đẹp mắt, cùng với cánh cửa cao ngất màu xám đậm của nhà họ Lận.
Ngày hôm đó, Tiết Từ được cho phép đi gặp Lận Dung Tuyết, đẩy cửa phòng ra, cậu nhìn thấy cậu ấm Lận ngồi trên giường, trong phòng không có một tia nắng, tối tăm u ám.
Tiết Từ cẩn thận lại gần người bạn mới này, bánh kem được cậu giữ chắc trên tay. Tiết Từ nói: \”Tớ vào nhé.\”
Lận Dung Tuyết không đáp lại, thật lâu sau mới nói.
\”Lại đây.\”
Tiết Từ lại gần, nhẹ nhàng đặt bánh trước mặt Lận Dung Tuyết, nở một nụ cười tươi: \”Tớ mang quà cho…\”
Lận Dung Tuyết mặt lạnh lấy bánh kem ra ném xuống đất.
Vị thơm ngọt tản ra trong không khí.
Y nói: \”Tôi không thích.\”
Đương nhiên Tiết Từ tức giận rồi, cậu không nhận mình là kẻ được mọi người yêu thích, nhưng dù gì vẫn là cậu út nhà họ Tiết, rất ít khi bị người ta thể hiện ác ý trắng trợn như vậy.
Cậu quyết định không làm bạn với Lận Dung Tuyết nữa, bực bội xoay người bỏ đi, lại bị Lận Dung Tuyết kéo lại.
Sau đó y lấy vật gỗ trang trí đầu giường, ném vào đầu Tiết Từ.