Chính Quốc mở cửa nhà, từ tốn tháo giày đặt lên kệ. Tiếng lạch cạch từ bếp phát ra, cậu vui vẻ đặt bánh lên bàn ăn rón rén đứng đằng sau lưng mẹ mình, đầu đặt lên vai bà.
Mẹ Điền giật bắn mình hơi rụt người.
\” Thằng bé này, về rồi sao không gọi, có ngày tui nằm ra cho anh vừa lòng\”
Bà vuốt ngực mình trách mắng cậu.
\” Sau này không làm vậy nữa, mẹ nấu gì vậy?\”
\” Cà ri bò con thích\” Mẹ Điền cười nói, bà rất hay nấu món này cho cậu mỗi thứ năm hằng tuần khi cả nhà có dịp ngồi ăn với nhau. Từ khi lên 12 Chính Quốc đã tự động chuyển vào kí túc xá tự lập, với cả có nhiều thời gian học tập hơn.
\” Lên phòng tắm rửa thay áo ra đi lát mẹ gọi xuống ăn\”
\” À ba đâu rồi mẹ\” cậu tháo khăn quàng cổ xuống mặt nhìn xung quanh nhà, quả thật vẫn chưa thấy ba Điền.
\” Ông ấy đi mua thuốc lá rồi, bình thường có con đâu phải mất công đi\”
\” Xùy hút thuốc không tốt\” Cậu nói nhỏ không cho mẹ Điền nghe, đi lên phòng cất đồ.
Căn phòng đã lâu không có người ở, trước khi chuyển vào trọ trường thì đã dọn qua một lượt, sàn nhà thì trong rất sạch nhưng trên tủ đồ đã không ít bụi. Câu treo áo khoác lên giá, bên cạnh là kệ tủ, Chính Quốc ngồi xuống sàn lấy ra ba hộp tương đối lớn, đều là màu vẽ, đã rất lâu rồi cậu vẫn chưa vẽ lại. Vốn dĩ sở thích vẽ tranh chỉ là tài lẻ nhưng Chính Quốc có rất nhiều dụng cụ chuyên dụng. Một trong số đó cũng có một vài ô màu bị mốc. Điền Chính Quốc cẩn thận tìm lọ xụt chống mốc là khăn lau để tân trang lại nó.
Sau một hồi hì hục thì cậu cũng đặt chúng lại chỗ cũ bên cạnh lọ đựng cọ, phòng Chính Quốc treo rất nhiều tranh, tranh từ hồi tiểu học đến giờ cậu vẫn treo dù màu đã phai đi đôi chút. Còn nữa, là những tấm giấy khen treo trên tường được đóng khung bóng loáng.
Đạt giải nhì cuộc thi học sinh giỏi cấp thành phố môn Ngữ Văn
Đạt giải ba cuộc thi học sinh giỏi cấp thị xã môn Ngữ Văn
Đạt giải nhất cuộc thi học sinh giỏi cấp trường môn Ngữ Văn
Cái này là của năm lớp 9.
Đạt giải ba cuộc thi học sinh giỏi cấp trường môn Ngữ Văn
Giải khuyến khích môn Ngữ Văn cấp thị xã
Còn hai tấm bằng khen này là ở năm lớp 8.
Còn năm lớp 9 có thêm giải vẽ tranh cho phong trào của trường nữa, lúc đó Chính Quốc rất nổi loạn theo cách của học sinh ưu tú, muốn hơn người, muốn để lại dấu ấn năm cấp 2. Lớp 9 là cậu nảy sinh niềm yêu thích với môn Ngữ Văn nên đặt biệt giỏi hơn. Nhưng khi thi lên cấp 3 cậu đã chọn ban tự nhiên vì chỉ có những môn khoa học tự nhiên mới là cánh cổng mở ra nhiều ước mơ trong tương lại, với cả Chính Quốc biết bản thân mình chỉ yêu thích mỗi môn Văn còn những môn liên quan đến khoa học xã hội đều không thích. Vì thế lên cấp ba cậu đã từ bỏ việc đi thi học sinh giỏi các cấp.