Chương 97.
Mã Quần Diệu ngồi trong phòng bệnh, hắn ngơ ngác nhìn màn hình điện thoại. Có chừng mấy giây, hắn cảm thấy hình như mọi chuyện không quá chân thực –
Thật sự là Lâm Y Khải gọi điện thoại cho hắn ư?
Mãi đến khi lần nữa nhìn điện thoại để xác nhận chuyện này, hắn mới giật bắn lên khỏi ghế ngồi. Mã Quần Diệu luống cuống tay chân đến độ suýt nữa kéo luôn kim tiêm trên cổ tay mình.
Alpha vội vàng ấn chuông gọi y tá đến yêu cầu một giá đỡ bình dịch có bánh xe lăn di động được, đoạn tự mình treo bình nước lên, sau đó một tay cắm kim, tay kia thì đẩy giá vội vã xông ra ngoài. Tốc độ của hắn khiến y tá thấy mà sửng sốt.
Chỉ một đoạn đường ngắn ngủi ấy thôi, Mã Quần Diệu đi mà sốt ruột muốn chết.
Chỉ cần bước chân hơi dài một chút thôi bình truyền dịch treo trên giá sẽ rung lắc dữ dội. Mà bước chân chậm lại thì trong lòng hắn lại lo lắng không yên.
Chờ đến khi chạy đến bãi đỗ xe, thực ra mới chỉ có tám phút đồng hồ kể từ khi Lâm Y Khải gọi điện thoại tới.
Một cơn gió thu thốc mạnh lên mặt, Mã Quần Diệu chợt nhận ra trên người mình chỉ khoác một chiếc sơ mi đã chạy ra đây. Cách ăn mặc này khá mỏng manh trong đêm thu, hắn run cầm cập trong gió lạnh, nhưng giờ không còn để ý được chuyện đó nữa.
Bãi đỗ xe khá u ám, Mã Quần Diệu hận không thể rướn cổ cao hơn nữa, chỉ biết nhìn chằm chằm không rời mắt vào cửa vào.
Bảy, tám phút sau, Lâm Y Khải vẫn chưa xuất hiện.
Mã Quần Diệu cầm lấy giá đỡ, trong lòng vừa hoảng hốt vừa sốt ruột. Hắn biết muộn vài phút là điều rất đỗi bình thường, nếu phản ứng thái quá nom có vẻ như thần kinh quá căng thẳng. Nhưng mà hắn vẫn không thể kìm lòng được mà mở khung chat trên DingTalk với Lâm Y Khải ra nhìn hết lần này đến lần khác – Liệu có khi nào người ấy sẽ không muốn gặp hắn nữa không.
Ngay lúc Mã Quần Diệu suýt nữa là không nhịn được định gọi điện thoại, thì ở lối vào bỗng xuất hiện một bóng dáng thon thả.
Là Lâm Y Khải.
Omega cao gấy ấy mặc một chiếc áo khoác dài màu xám nhạt, đang đút hai tay vào túi áo.
Dưới ánh đèn đường vàng ấm, da Lâm Y Khải mịn màng tựa lớp sứ trắng. Y bước từng bước từng bước trong bóng đêm, mặt không hề đổi sắc.
Mã Quần Diệu có thể cảm giác được trái tim mình đang đập rộn ràng. Trong nháy mắt đó, hai loại cảm xúc mâu thuẫn có thể cùng lúc ập đến thật mãnh liệt.
Một phút trước hắn mong chờ được nhìn thấy Lâm Y Khải đến nhường nào, thì lúc thật sự nhìn thấy lại căng thẳng đến chừng ấy.
“Tiểu Khải…”
Mã Quần Diệu luống cuống tiến lên đón, hắn chỉ cảm thấy mỗi bước chân như đang bồng bềnh trên mặt đất, giọng cũng khàn đục: “Em đến rồi.”
Lâm Y Khải không trả lời ngay.
Trên người Alpha chỉ mặc một chiếc sơ mi dài tay, một tay vịn giá đỡ, trên mu bàn tay kia còn cắm dây truyền dịch, nom vừa chật vật vừa tiều tụy.