Chương 52.
Eo của Lâm Y Khải vẫn âm ỉ đau, dù có nằm thẳng y cũng không thấy thoải mái. Nhưng vì không thể nằm trên người Mã Quần Diệu cả đêm, nên y chỉ đành nằm nghiêng để ngủ.
Tư thế này không thể nào thân mật ôm cổ Mã Quần Diệu như trước, y phải nằm nghiêng hồi lâu mới có thể chìm vào giấc ngủ.
Mã Quần Diệu ngủ không sâu giấc, sau nửa đêm hắn sờ trán Lâm Y Khải – người đang say giấc nồng và cảm thấy khá nóng –
Quả nhiên là phát sốt như lời bác sĩ nói rồi.
Hắn bèn cẩn thận đánh thức Lâm Y Khải dậy để cho y uống hai viên thuốc tiêu viêm.
“Mã Quần Diệu.” Lâm Y Khải đang mơ màng vì cơn sốt, y lần nữa nằm xuống gối, rồi bỗng nhớ ra gì đó sau khi uống thuốc xong: “Ngày mai… Em không thể đi thăm Hàn Giang Khuyết được, đúng không?”
“Đương nhiên rồi!”
“Vừa nãy em mơ thấy cậu ấy. Mơ thấy cậu ấy tỉnh lại, còn gửi cho em thiệp mời đám cưới của mình với Văn Kha nữa.”
Mã Quần Diệu lấy tay che cái trán hâm hẩm nóng của Lâm Y Khải, dịu dàng vỗ về: “Chờ em khỏe hơn, chúng ta sẽ lại đến bệnh viện thăm cậu ấy nhé.”
“Mã Quần Diệu, em… Em vẫn nhớ cậu ấy,” Lâm Y Khải buồn bã nói, đoạn nhẹ khịt mũi: “Rất nhớ.”
“Anh biết mà.” Mã Quần Diệu khẽ thở dài, nhẹ nói: “Anh biết.”
Lâm Y Khải quá kiên cường, kiên cường đến mức có rất nhiều phút giây đau khổ chỉ có thể nhìn thấy lúc sốt cao đến mụ đầu giữa đêm khuya.
Mã Quần Diệu còn nhớ khoảng thời gian khi Hàn Giang Khuyết vừa xảy ra chuyện, hắn thường xuyên nhìn thấy Lâm Y Khải trầm mặc ngồi một bên giường bệnh của Hàn Giang Khuyết. Y ngồi nguyên cả một buổi chiều, giống như dằn vặt mình như thế là có thể khiến Hàn Giang Khuyết đang thiêm thiếp tỉnh lại.
Sự lo lắng đầy cố chấp của y khiến Mã Quần Diệu phải đau lòng.
Hắn luôn cảm thấy rõ ràng là mình thích kiểu Omega mềm mại, nhưng có lẽ bắt đầu từ khi ấy, hắn mới bỗng nhiên loáng thoáng cảm thấy khiếu thẩm mỹ bảo thủ mà mình vẫn luôn kiên trì giữ vững từ trước đến giờ bất chợt buông lỏng…
Có đôi khi, chính những nỗi lòng yếu ớt giấu dưới vẻ ngoài mạnh mẽ ấy mới thực sự khiến người ta rung động.
Lúc ở bên Lâm Y Khải, hắn sẽ nhớ nhiều về người cha Mộ Dung Tĩnh Nhã của mình hơn một chút.
Từ nhỏ đến lớn, hình như hắn và cha mình không có khoảng thời gian thân thiết giữa cha con nào cả. Đó là một Omega cứng rắn và lạnh lùng tột độ, thậm chí Mộ Dung Tĩnh Nhã chưa từng bị gia đình ràng buộc vì mẫu tính như những Omega khác.
Năm Mã Quần Diệu lên sáu, ông ngoại của hắn là Mộ Dung Du bị ung thư phổi. Thời điểm phát hiện bệnh của ông hắn rất muộn, nên chỉ có thể nằm viện một thời gian ngắn đã buông tay từ trần.
Khoảng thời gian đó hắn không nhớ Mộ Dung Tĩnh Nhã có từng biểu hiện cảm xúc cực kỳ đau lòng nào không, mà hình như ông ta cũng chưa từng bật khóc.