Chương 112.
Lúc này, Mã Quần Diệu thực sự cứ như một con quỷ nước. Hắn chạy xồng xộc về phía khu nghỉ dưỡng, chỉ để cho mọi người một bóng lưng vội vã và vệt nước dài rỏ xuống đường. Đám Vương Tiểu Sơn đứng đằng sau đứng nhìn ngơ ngác vì hành động này của hắn.
“Da mặt anh Mã mỏng vậy hả ta?” Hồ Hạ rất khó hiểu: “Chẳng phải chỉ bị rớt xuống nước thôi à, sao chạy nhanh thế?”
“Hay là vội để đi xem múa thoát y nhỉ?” Tiêu Vân trêu chọc một câu: “Chúng ta cũng nhanh tới đằng trước xem thôi, tôi mong chờ màn này lắm đấy.”
Mã Quần Diệu không nói gì.
Thực tình mà nói, kể từ khi đứng ở cạnh bể bơi, y đã thấy đầu mình váng vất.
Y bị người xung quanh đẩy dần đẩy dần tới phía trước, mãi đến khi đứng dưới sân khấu.
Nơi còn lưu lại xúc cảm rõ ràng nhất lại là ngón tay, nơi đó vẫn nhoi nhói đau vì bị Mã Quần Diệu nắm quá chặt.
Vừa rồi y đã xô Mã Quần Diệu ngã xuống bể bơi hết lần khác.
Nghĩ đến dáng vẻ Mã Quần Diệu ngã ào vào bể bơi, Mã Quần Diệu thậm chí còn cảm thấy khá buồn cười. Song còn không chờ y bật cười theo men say, nỗi cô đơn đã tuôn trào dữ dội –
“Chao ôi! Hấp dẫn quá! Hấp dẫn quá!”
“Wow! Sếp Lâm ơi, mau nhìn kìa!”
Người xung quanh ồn ào kêu đầy hưng phấn. Màn biểu diễn trên sâu khấu quá đỗi sexy, đủ kích động thần kinh của tất cả mọi người.
Nhưng giữa đám đông nhốn nháo, Mã Quần Diệu lại cảm thấy ngơ ngác.
Bất chợt, y thấy mình như quay trở lại ULOFT, đứng một mình trên ban công quen thuộc kia.
Đêm ở Phuket tựa như biển sâu bao phủ từ không trung xuống, một tầng thủy tinh vô hình cách ngăn y và thế giới bên ngoài, khiến y phải ở trong một bể cá cô độc. Tiếng nhạc nồng nhiệt ồn ào trở nên xa vời, vũ công đang uốn éo trên sân khấu tựa ảo ảnh ngoài bể cá, đang dùng tư thế quái dị tuần tra tới lui.
Mã Quần Diệu bất chợt thấy hoảng hốt. Dường như cách bể cá, y đã nhìn thấy phòng ngủ chính của Mã Quần Diệu, nhìn thấy bản thân mình mỏi mệt vất vả quay về từ Việt Nam, nhìn thấy bản thân tỉ mỉ sửa soạn trang phục trong nhà vệ sinh, đeo tai thỏ lên, rồi đến đuôi, sau đó… Là tiếng gõ cửa của Mã Quần Diệu…
Sau khi chia tay, Mã Quần Diệu rất ít khi nhớ lại cảnh tượng ngày hôm đó.
Y không nhớ đến, cũng không nhắc lại với Mã Quần Diệu.
Có lẽ vì chưa bao giờ nhắc đến, nên từ trong đáy lòng y vẫn luôn có những tảng đá khổng lồ ứ đọng chằn chặn ở đó.
Nên y mới dữ dằn ngửi cổ Mã Quần Diệu, mới cho hắn nhìn vết lỗ kim tiêm thuốc ức chế của mình, và khi Alpha tiến sát lại gần, y lại đẩy mạnh người ấy ra.
Nên y mới nương theo men say mà đẩy Mã Quần Diệu xuống bể bơi hết lần này đến lần khác.
Kỳ thật, y không nghi ngờ tình yêu của Alpha này dành cho mình, chỉ là, y thật sự không biết nên chuyển mấy tảng đá ấy đi kiểu gì.