Vùng eo của Phó Tiểu Vũ vẫn còn đau, cho dù là nằm xuống thì vẫn cảm thấy khó chịu, nhưng cậu không thể nào nằm đè lên người Hứa Gia Lạc cả đêm được, cho nên chỉ đành nằm nghiêng người ngủ.
Tư thế này khiến cậu không thể thân mật ôm lấy cổ của Hứa Gia Lạc giống như lúc trước, Omega phải nằm hồi lâu rốt cuộc mới ngủ thiếp đi được.
Hứa Gia Lạc ngủ rất nông, sau nửa đêm anh sờ vào trán của Phó Tiểu Vũ khi cậu đang ngủ, bèn cảm thấy hơi nóng–
Quả nhiên đúng như bác sĩ đã nói, cậu lên cơn sốt rồi.
Anh không thể không dè dặt đánh thức Phó Tiểu Vũ để cậu uống hai viên thuốc giảm đau hạ sốt.
\”Hứa Gia Lạc.\” Phó Tiểu Vũ sốt đến mơ mơ màng màng lại một lần nữa nằm xuống gối, sau khi uống thuốc xong dường như chợt nhớ ra điều gì bèn vội lên tiếng: \”Ngày mai… em không thể đến thăm Hàn Giang Khuyết được, đúng không.\”
\”Đương nhiên.\”
\”Em vừa mơ thấy cậu ấy, mơ thấy Hàn Giang Khuyết sau khi tỉnh lại còn gửi cho em thiệp mời cưới của mình và Văn Kha.\”
Hứa Gia Lạc đặt tay lên cái trán có hơi nóng của Phó Tiểu Vũ, vuốt ve từng chút từng chút: \”Đợi em khỏe rồi, chúng ta sẽ lại đi thăm cậu ấy.\”
\”Hứa Gia Lạc, em… em vẫn nhớ cậu ấy.\” Giọng nói của Omega rầu rĩ, còn khẽ khịt mũi một cái: \”Rất nhớ.\”
\”Tôi biết.\” Hứa Gia Lạc thở dài một hơi, anh thì thầm đáp: \”Tôi biết mà.\”
Phó Tiểu Vũ quá kiên cường, thế nên những khoảnh khắc đau khổ muộn phiền như thế này, chỉ có thể thoáng thấy được trong đêm khuya khi cậu lên cơn sốt mơ màng mà thôi.
Hứa Gia Lạc vẫn còn nhớ hôm Hàn Giang Khuyết gặp nạn, anh thường thấy Phó Tiểu Vũ ngồi lặng im bên giường bệnh của người kia, vừa ngồi là cả một buổi chiều, giống như thể bản thân phải mệt mỏi đến mức ấy thì Hàn Giang Khuyết mới có thể tỉnh lại được vậy.
Mối bận lòng cố chấp ấy khiến Hứa Gia Lạc xót xa.
Anh luôn cảm thấy bản thân mình thích những Omega thường lộ vẻ mềm mại dễ thấy, nhưng có lẽ là từ chính lúc đó anh mới đột nhiên lờ mờ cảm thấy gu thẩm mỹ từ trước đến nay mà mình luôn cố chấp đã có sự thay đổi–
Khi ở cùng với Phó Tiểu Vũ, anh cũng sẽ nghĩ nhiều hơn một chút về người cha Mộ Dung Tịnh Nhã của mình.
Từ bé đến lớn, anh và Mộ Dung Tịnh Nhã hai cha con dường như không có quá nhiều thời gian gần gũi bên nhau. Bởi ông ấy là một Omega cứng rắn và lạnh lùng lạ thường, thậm chí chưa từng giống như các Omega khác vì tình mẫu tử mà để gia đình ràng buộc bản thân mình.
Lúc Hứa Gia Lạc lên năm hay sáu tuổi, ông ngoại Mộ Dung Du của anh bị ung thư phổi, khi có được kết quả chẩn đoán của ông có lẽ là khá muộn thế nên ông ngoại gần như chỉ nằm viện trong một thời gian rất ngắn thì đã mất rồi.
Trong quá trình đó, anh không nhớ là Mộ Dung Tịnh Nhã đã thể hiện ra ngoài cảm xúc cực kỳ buồn bã nào, hình như cũng chưa từng khóc.