Thứ hai, tết Trung Thu.
Du Cảnh Hâm muốn buổi trưa về nhà ba của mình ăn cơm, buổi tối còn phải đi nhà họ Quý.
Quý Thanh Viễn từ phòng quần áo đi ra, ăn mặc chỉnh tề.
Du Cảnh Hâm liếc mắt, lại nhìn anh, nhìn xuống eo anh, rồi thu tầm mắt.
Quý Thanh Viễn chú ý đến ánh mắt của cô, ánh mắt của cô dừng trên eo anh dò xét một lúc. Anh hoài nghi nếu không phải anh nhiều tiền eo tốt, có phải cô đã sớm ly hôn với anh không.
Kết hôn lâu như vậy, anh cho cô tiền đủ để cô mua được chiếc máy bay, cô một đồng cũng không cho anh.
Những việc trên giường kia, cũng luôn là do anh luôn chủ động.
Cho dù như vậy, cô vẫn không biết đủ, động một tí là không cho anh sắc mặt tốt, mỗi lần đều không có dấu hiệu báo trước, rõ ràng là buổi sáng lúc đi làm còn đang rất tốt, khuya về đến nhà liền có thể cho anh một trận mưa tầm tã.
Nhớ lại lần dài nhất hắn liền rùng mình, mười một ngày cô không nói với anh một chữ. Nhưng cũng không phải không nói, mỗi đêm cũng chỉ có lúc ở trên giường, cô sẽ gọi tên của anh.
Những chuyện này, anh đều ghi nhớ kĩ. Xét thấy thời gian không nhiều, Du Cảnh Hâm dự định đứng lên, lại không tìm được đồ ngủ của cô. Trên giường ngoại trừ cái chăn, còn lại cái gì cũng không có.
Cô đưa mắt nhìn bốn phía, trong phòng ngủ vậy mà không có gì có thể tạm thời che chắn cho cô như quần áo, đến cả cái khăn tắm cũng không có.Chắc chắn là Quý Thanh Viễn giở trò, đem quần áo cất đi hết.
Gần một năm đổ lại, lúc cô ngủ anh không cho cô mặc quần áo, cứ như vậy ôm cô trong ngực, mỗi đêm đều muốn cô mấy lần.
Anh nói là phiền phức, cởi ra cởi vào quần áo đều bị cởi hỏng. Dựa theo tính tiết kiệm tiền của cô, thì không nên mặc.
Thực ra anh không biết là, cô cũng thích ngủ như vậy, thế là cứ thuận nước đẩy thuyền.
Ngủ cùng anh một chỗ không có lớp quần áo ngăn cách cảm giác cũng không tệ. Nhưng hôm nay buổi sáng, vậy mà anh không để lại cho cô một bộ quần áo nào.
Du Cảnh Hâm tính toán đợi anh rời đi mới dậy, hiện tại ủ trong chăn ngủ tiếp. Hai mươi phút trôi qua, anh còn chưa có vẻ muốn đi.
Du Cảnh Hâm đưa mắt nhìn về phía kia một cái, Quý Thanh Viễn cầm quyển sách dựa ngồi vào sofa đọc, hai chân bắt chéo tự nhiên, sắc mặt trầm tĩnh, một dáng vẻ chó hình người.
Anh vậy mà còn ngồi hướng về phía giường bên này. Cô quay người, không thích nhìn anh.
Quý Thanh Viễn ngẩng đầu, cho là cô còn muốn ngủ thêm một lát.
Nửa giờ trôi qua, cũng không có động tĩnh.
Quyển sách trong tay anh sớm đã đọc xong mấy lầy, nội dung đều muốn thuộc lòng, anh vứt qua một bên, bấm điện thoại.
Hôm nay thị trường chứng khoán bình bình, nhưng mà tin tức kinh tế tài chính so với ngày thường còn muốn náo nhiệt hơn, mấy trang đầu đều có liên quan đến nhà họ Lệ.