Chương 271: Đám cưới (2)
Ngải Tuyết nghiêng đầu sang chỗ khác\”Mới không có!\” Chết vẫn không thừa nhận.
Kiệt muốn gõ vào trán cô, liền bị cô lấy tay che lại \”Hôm nay không được, đã làm tóc rồi!\”
Nhìn thợ trang điểm còn đứng chờ ngoài cửa nói: \”Tôi xuống tiếp khách, mấy người chăm sóc cô ấy giúp tôi!\”
\”Dạ! ! !\”
\”Tiểu Tuyết, thật xin lỗi, tớ tới trễ.\” Giản Mộng thở hổn hển chạy vào.
Ngải Tuyết cau mày\”Nha đầu chết tiệt, hôn lễ của tớ cậu cũng dám đến trễ, hừ. . .\”
Giản Mộng vờ làm nũng với cô\”Thôi mà, dù gì vẫn còn sớm mà? Tớ có chút chuyện nên tới trễ chút, tha thứ cho tớ đi mà, tớ biết Ngải Tuyết của tớ rất dễ thương rất hào phóng.\”
Nịnh hót chắc chắn là nịnh hót lấy lòng.
Ngải Tuyết chợt nhíu mày: \”Đó là đương nhiên, đi thay quần áo xong rồi đi trang điểm đi.\”
\”Tuân lệnh! ! !\”
Giản Mộng giơ tay đặt lên trán đứng nghiêm trang, khiến Ngải Tuyết dở khóc dở cười.
************************************************************
Hôn lễ bắt đầu:
Kính thưa các vị quan khách, các vị lãnh đạo, các vị tiên sinh, kính thưa quí ông quí bà!
Dưới ánh nắng chan hòa, tiếng đàn du dương, tiếng nói cười rộn rã, và một ngày hạnh phúc, một bầu không khí vui vẻ, chúng ta cùng nồng nhiệt chào đón cặp đôi: Chú rể Mộ Dung Kiệt và cô dâu Ngải Tuyết.
Trước tiên tôi xin phép thay mặt hai bên gia đình tỏ lòng biết ơn đến các vị quan khách đã nhiệt liệt đến đấy chúc mừng cho cô dâu và chú rể.
Sau đây nghi thức hôn lễ xin phép được bắt đầu, mới mọi người cùng hướng mắt về cô dâu và chú rể, chúng ta hãy cùng vỗ những tràng pháo tay nồng nhiệt chào đón cô dâu vào chú rể.
Giản Mộng kéo Ngải Tuyết đi vào lễ đường, mấy trăm ánh nhìn dán vào người cô làm cô hơi mất tự nhiên, bó hoa hồng cầm trong tay hơi run rẩy.
Giản Mộng nhỏ giọng nhắc nhở.\’Thả lỏng, cậu là cô dâu đẹp nhất.\’
Lúc này, Ngải Tuyết mới yên tâm ngẩng đầu, mắt nhìn về phía trước, nở nụ cười rạng rỡ như thiên sứ.
Không thể không nói, Ngải Tuyết rất xinh đẹp, nhất là giờ phút này, xinh đẹp đến động lòng người:
Một bộ váy cười trắng tinh ôm sát cơ thể nuột nà, khăn voan thêu hoa hồng làm điểm nhấn tinh tế. Làn váy dài hình gợn sóng trang trí bằng ngọc trai sáng bóng thật tao nhã. Mà trước ngực thêu hình con bướm màu đen hết sức lộng lẫy.
Một chuỗi trân châu vòng trên cổ, càng làm nổi bật chiếc cổ thon dài.Chiếc khan voan kéo dài tận dưới đất,ở đỉnh đầu là vương miệng gắn với khăn voan sáng chói, vành tai là đôi bông tai Lưu Tô nhỏ nhắn nhưng sáng rực.
Bao tay làm bằng tơ lụa, đang cằm bó hoa hồng thơm ngát càng thu hút bao ánh nhìn.
Tuyệt mỹ, đẹp đến hút hồn đàn ông, đẹp đến phụ nữ phải sinh lòng ganh tị.
Chương 272: Đám cưới (3)
Giản Mộng đặt tay Ngải Tuyết vào tay Kiệt, lặng lẽ đi xuống. Hai người họ nhìn thẳng vào mắt nhau, trong mắt tràn đầy yêu thương cho nhau
Cha sứ: \”Chú rễ, con có đồng ý lấy cô dâu Ngải Tuyết làm vợ không?\”
Kiệt nhìn Ngải Tuyết thật thâm tình, không chút do dự: \”Con đồng ý.\”
Cha sứ: \”Bất luận cô ấy giàu nghèo, hay mạnh khỏe ốm đau bệnh tật, con cũng đồng ý ở cùng cô ấy suốt đời không?\”
Kiệt cười: \”Con đồng ý.\”
Bất luận có thế nào, anh mãi mãi yêu cô.
Cha sứ chuyển sang cô dâu.
Cha sứ: \”Cô dâu, con có đồng ý lấy chú rể Mộ Dung Kiệt làm chồng không?\”
Ngải Tuyết mỉm cười nhìn anh: \”Con đồng ý.\”
Cha sứ: \” Bất luận anh ấy giàu nghèo, hay mạnh khỏe ốm đau bệnh tật, con cũng đồng ý ở cùng anh ấy suốt đời không?\”
Ngải Tuyết cũng cười: \”Con đồng ý.\”
Cha sứ: \”Bây giờ, ta lấy danh nghĩa của Thánh Linh, Thánh Phụ, Thánh Tử tuyên bố: Hai con chính thức là vợ chồng. Hiện tại, chú rể có thể hôn cô dâu.\”
Kiệt nâng mặt của Ngải Tuyết, từ từ đưa mặt đến gần, đặt môi lên môi cô, trong lòng trở nên hạnh phúc mĩ mãn, có phải giữa anh và cô sẽ không còn trở ngại nào nữa đúng chứ ?
Ngải Tuyết xúc động, hốc mắt ẩm ướt, cuối cùng cô và anh cũng cùng nắm tay nhau đi vào thánh đường, liệu sau này có thể ở cùng nhau mãi mãi không ?
Cha sứ: Xin mời cha mẹ của chú rể và cô dâu lên đọc diễn văn.
Ngải Trung đứng dậy, đầu tiên cúi đầu trước cha sứ, rồi chậm rãi đi lên bục.
Các vị khách quan, các bạn bè của tôi: kính chào mọi người!
Ngải Tuyết lúng túng trước sự xuất hiện của Ngải Trung, Kiệt hiểu ý nhẹ nhàng siết chặt tay cô, ý bảo cô đừng lo lắng.
Hôm nay con gái của tôi chính là Ngải Tuyết cùng thiếu gia Mộ Dung Kiệt kết lương duyên, tôi và bên thân gia rất vui mừng mong tụi nhỏ trăm năm hạnh phúc.
Mong mọi người có mặt tại đây cùng chúc phúc và đem những điều tốt đẹp nhất đến cho con rể và con gái tôi mãi mãi hạnh phúc bên nhau.
Đã là vợ chồng với nhau, đương nhiên phải để hai bên thông gia có thêm cháu thêm chắt một nam một nữ song hỉ lâm môn. Cuối cùng tôi chúc mọi người ở đây cũng có được cuộc sống viên mãn, hạnh phúc.
Trong công việc luôn thuận buồm xuôi gió, để cuộc sống luôn tốt đẹp, tràn đầy tiếng cười.
Đối với người làm cha làm mẹ không mong gì hơn ngoài việc chúc phúc cho con cái.
Chúc hai đứa răng long đầu bạc, trăm năm hạnh phúc, và lần nữa xin cảm ơn mọi người bỏ chút thời gian quý báu để đến đây tham dự hôn lễ của con tôi! Cám ơn mọi người!
Kiệt giành lấy micro từ Ngải Trung lễ phép nói.
Chương 273: Đám cưới (4)
Cám ơn ba, con và vợ đã quen biết nhau hơn 5 năm, suốt 5 năm qua chúng con trải qua biết bao sóng gió để bây giờ đến với nhau.
Hôm nay, là ngày chúng con cùng nhau nắm tay vào lễ đường. Xúc động có, vui mừng có, hạnh phúc cũng có, hơn nữa là rất biết ơn.Nhân cơ hội này, con muốn nói lời cảm ơn đến ba mẹ của con đã nuôi dưỡng con thành người, cảm ơn ba vợ đã sinh ra đứa con gái xinh xắn này mà yên lòng giao phó cho con.
Cuối cùng cảm ơn tất cả các quan khách và bạn bè đã đến đây chúc phúc cho chúng tôi. Xin hãy tin tưởng tôi, tôi sẽ mãi yêu thương vợ tôi.
Đời đời kiếp kiếp, không xa không rời.
Trên lễ đường Mộ Dung Kiệt ngoài vẻ bá đạo, còn có vẻ lịch sự nho nhã, toàn thân toát lên vẻ đàn ông nam tính.
Đem micro đưa cho Ngải Tuyết, ý bảo cô nói vài câu, Ngải Tuyết cắn chặt môi, đưa mắt nhìn hành khách ngồi phía dưới chậm rãi nói:
Cám ơn mọi người, lời ngon tiếng ngọt đều bị chồng tôi nói hết rồi, ha ha, ở chỗ này tôi chỉ muốn nói, tôi sẽ mãi yêu thương Kiệt cùng quý trọng lẫn nhau, quá khứ xảy ra chuyện tốt hay không tốt
Đều đã qua rồi, chúng tôi sẽ tiếp tục nhìn về tương lai phía trước. Cùng nhau là người một nhà sống chan hòa với nhau….
Quý Hằng rưng rưng nước mắt, Ngải Tuyết nói như thế là có ý gì, chẳng lẽ nó chịu bỏ qua mọi ân oán chấp nhận người ba như ông sao ?
Đứa nhỏ này, hiếm khi mới thấy nó mạnh mẽ như thế. . . thật khó nha…
Hôn lễ xong, Ngải Tuyết mệt đến đứng không nổi, cứ nằm lì trên giường. Sao không ai nói cho cô biết, kết hôn lại mệt như thế ?
Nhìn sang Kiệt, vẫn thần thái tươi sáng mạnh khoẻ, cô rất bội phục anh, người đàn ông này tinh lực luôn tốt như vậy.
Kiệt ngồi bên mép giường, nhìn bảo bối đờ đẫn khẽ mỉm cười\”Bảo bối anh đấm bóp cho em.\”
\”Ừ. . . Thật là thoải mái. . . Bên trái, ừ, bên phải một chút, ở dưới một chút. Ừ, thoải mái. . .\”
Dần dần, mí mắt Ngải Tuyết càng nặng trĩu, được anh xoa bóp đến thoải mái nằm ngủ ngon giấc.
Kiệt đắp chăn cho cô, hôn nhẹ lên trán cô.
\”Bảo bối, ngủ đi, tối nay em mệt như vậy, anh tạm tha cho em.\” Tâm tình Kiệt rất vui vẻ, rốt cuộc anh đã đem được bảo bối về nhà rồi.
Cả buổi tối, Kiệt ở bên cạnh chỉ có làm mỗi một việc, đó là hôn cô, hôn rồi lại hôn khắp người cô.
Cứ như có cảm giác hôn không đủ, đem cô trở thành vợ quả thật làm anh hưng phấn đến cực hạn, trái tim cứ lâng lâng không thôi.
Chương 274: Trứng chiên
Trời vừa sáng, Kiệt hôn môi cô nhẹ nhàng rồi rời giường.
Vệ sinh cá nhân sạch sẽ liền đi xuống phòng bếp, làm mọi người dưới bếp phải giật mình.
Dì Dư khúm núm khom người: \”Thiếu gia, có gì căn dặn à?\”
Kiệt khẽ gật đầu, cầm lấy quả trứng:\”Dạy tôi chiên trứng.\”
Dì Dư cho là mình nghe lầm\”Thiếu gia, cậu. . .\”
\”Dạy tôi chiên trứng, tôi muốn làm bữa sáng cho bảo bối.\” Nghĩ đến Ngải Tuyết say sưa ăn bữa sáng của mình càng làm anh phấn chấn muốn làm.
Người giúp việc che miệng cười trộm, quả nhiên, một khi yêu ai đều có thể vứt bỏ mọi tự tôn kiêu ngạo xuống vì họ.
\”Dạ!\”
Dì Dư nói qua cách làm, rồi làm thử một cái để kế bên, nhẹ nhàng lui ra ngoài.
Kiệt nhíu mày, xem ra rất đơn giản, cũng không có gì khó cả?
Nhưng vừa cầm trứng gà lên, bởi vì dùng lực quá lớn, đã làm quả trứng bể nát.
Đến khi đập được quả trứng lại chiên không được cái thì khét cái thì nửa vàng nửa đen.Trong đĩa toàn tác phẩm thất bại làm anh phải cau mày khó chịu.
Phải nói cái này còn khó hơn cả đi giết người!
Ngải Tuyết tỉnh lại không nhìn thấy Kiệt đâu, hoảng sợ chạy xuống lầu, đụng phải dì Dư bèn hỏi\”Thiếu gia đâu dì?\”
Dì Dư cười thần bí, chỉ vào bếp.
Ngải Tuyết ôm lòng hiếu kỳ đứng trước cửa phòng, nhìn dáng Kiệt bận bịu trong bếp cả cái áo ướt mồ hôi, thì ra là dây sớm làm đồ ăn.
Nhìn qua thành phẩm của anh, Ngải Tuyết cười, rón rén đi tới ôm anh từ phía: \”Ông xã!\”
Kiệt giật mình, xoay người, dịu dàng nhìn cô, đặt xuống một nụ hôn\”Sao không ngủ thêm chút nữa? ?\”
Ngải Tuyết ngẩng đầu lên: \”Em tỉnh lại không thấy anh, nên đi xuống tìm anh, có phải anh đang làm bữa sáng cho em không? ? ?\”
Kiệt gật đầu, ôm lấy cô: \”Anh sẽ làm, nhưng chỉ làm cho em ăn, bảo bối, em là sinh mệnh duy nhất của anh.\”
Ngải Tuyết cười ngọt ngào, Kiệt của cô sao có thể thay đổi đến bất ngờ như vậy ?
Cầm lấy cái giá trong tay anh, thuần thục gõ trứng gà, không tới mấy giây liền có phần trứng chiên thơm ngon.
Chương 275: Kiệt muốn xuống bếp
\”Đây, em cho anh đấy!\”
Ngải Tuyết đưa cho Kiệt, Kiệt tự nhiên múc ăn, ừ, không tệ lắm.
\”Bà xã cái đó ăn không được, ăn cái của em đi.\” Kiệt đem dĩa trứng trên tay đưa Ngải Tuyết, đi tới bên cạnh lấy thành phẩm của mình bỏ vào thùng rác.
\”Ông xã, không sao mà nhìn cũng rất ngon, chủ yếu là anh bỏ công làm nên em rất cảm động!\”Ngải Tuyết ôm anh thật chặt, một giây cũng không muốn buông ra.
Kiệt nhướng mi \”Sau này anh sẽ làm cho em ăn, trước tiên em dạy cho anh, miễn là làm sao có được động tác thuần thục như em đó?\”
Có phải bảo bối của anh trước kia rất khổ sở hay không, vì trong tiềm thức của anh, chỉ có chịu khổ mới có thể làm tốt được việc nhà.
Ngải Tuyết đắc ý cười to: \”Dĩ nhiên, tài nấu nướng của em là hạng nhất đấy, nhưng lâu rồi không có dịp trổ tài, nên có thể bị mai một chút ít.\”
Tâm tình Kiệt rất tốt, tình cảm quả thật phải trải qua nhiều thăng trầm. Một tay vòng qua hông cô\”Bà xã, sau này mỗi sáng anh sẽ làm bữa sáng cho em.\”
Ngải Tuyết đưa miếng trứng tới bên miệng anh\”A ~\”
Kiệt mở miệng, để cô bỏ thức ăn vào khoang miệng, bộ dạng ưu nhã làm Ngải Tuyết phải nhìn đắm đuối.
\”Ông xã, ngon không?\”
Kiệt không lên tiếng, cầm lấy đũa ăn sạch trứng trong đĩa, quay sang tỏ vẻ nghi hoặc nhìn cô \”Bà xã, trước kia em có nấu cho người khác ăn à?\”
\”Ừ, đã từng nấu cho các trưởng bối và bên La Mã nấu cho Tử Hiên và Thang Tiệp ăn!\”
Kiệt bất mãn mặt nhăn mày nhó\”Sau này, cấm em nấu cơm cho con trai ăn, trưởng bối cũng không được!\”
\”Bá đạo!\”
\”Em mới biết anh bá đạo sao?Anh đối với người khác còn bá đạo hơn, đâu phải em không biết!\”Kiệt cười ôn hòa, để đũa xuống ôm hông của cô tiện đà ngắt một cái.
\”Con mèo mập, lên cân cho anh xem!\”
Ngải Tuyết muốn sốc với anh, đánh bốp vào tay anh, miệng vểnh lên\”Ghét, phụ nữ sợ nhất là đàn ông của mình nói mình mập, hừ, đàn ông các anh chỉ thích người đẹp thon thả trẻ trung chứ gì?\”
Kiệt ngượng ngùng sờ chóp mũi\”Nói bậy, anh thích thịt hơn, không thích xương, có thịt buổi tối sờ thoải mái hơn.\”
Ngải Tuyết đỏ đến mang tai, ngắt lỗ tai anh: \”Em phải làm bà vợ quản nghiêm anh mới sợ hả.\”
Kiệt cố ý nhe răng trợn mắt: \”Buông tay, lỗ tai của anh sắp bị em kéo đứt rồi, nếu đứt rồi sẽ khó nhìn lắm, không phải em sẽ bị thiệt thòi sao?\”