Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu Nhân – CHƯƠNG 231 ĐẾN CHƯƠNG 235 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu Nhân - CHƯƠNG 231 ĐẾN CHƯƠNG 235

  Chương 231: Mẹ nhìn chiếc xe bên đường kìa, sao nó cứ nhún liên tục vậy 

 Tất cả của cô đều là của anh, từ tâm hồn đến thể xác.

Kéo Ngải Tuyết đến bên cạnh mình, hôn lên giọt nước mắt của cô, thì thầm nói\”Bảo bối, anh là tên bại hoại, anh làm em đau lòng khổ sở, anh biết sai rồi, em tha thứ cho anh nha?

Từ nay về sau anh hứa sẽ không tái phạm nữa, anh hứa không độc tài không bá đạo với em, anh sẽ xem em như nữ hoàng mà nâng niu trong lòng? Được không bảo bối?\”

Ngải Tuyết lơ mơ nghe được tiếng nói, có người cứ nói vào tai cô, chịu không? Rồi sai trái, độc tài?

\”Tiểu Tuyết, bảo bối của anh, em là người phụ nữ của anh, tha thứ cho anh được không?\”1761998

\”Ừ\” Thật ồn ào.

Mặc dù Ngải Tuyết còn mê man ngủ, nhưng từ \’ừ\’ lại truyền tới tai Mộ Dung Kiệt rất rõ ràng khiến toàn thân anh sôi sục.

Không cần nói gì nữa? Đã đồng ý rồi, thì đừng hòng trốn thoát.

Ôm cô, hôn cô, Mộ Dung Kiệt, mày còn nhịn gì nữa? Ăn cô luôn đi. O.o

Ý nghĩ vừa chớp nhoáng, đã làm cho cả người anh nhộn nhạo. Ngay lập tức cởi hết quần áo của mình và của cô ra, rồi ôm cô tiến về hàng ghế phía sau.

\”Mẹ, mẹ nhìn chiếc xe bên đường kìa, sao nó cứ nhún liên tục vậy.\” Bạn nhỏ vì tò mò đưa tay chỉ trỏ hỏi mẹ.  

  \”Đi thôi, chiếc xe đó nhất định có bom sắp sửa nổ y như trên TV có chiếu qua, con à chúng ta chạy mau.\” Người mẹ đầy mồ hôi hột. May mắn nhờ đầu óc lanh lẹ nghĩ cớ.

Nhục dục đi qua, mặt Ngải Tuyết vốn đã hồng hào nay càng kiều diễm ướt át, khiến Mộ Dung Kiệt càng thêm hài lòng giúp cô mặc quần áo tử tế, lái xe tới căn biệt thự. Gọi là Thiên Trang.

Khác xa với biệt thự nhà Mộ Dung.

Căn biệt thự này do Mộ Dung Kiệt bí mật thiết kế xây dựng ở vùng ngoại ô. Là một nơi riêng tư của anh mỗi khi muốn tránh xa thành phố phồn hoa đô thị.

Ở nhà Mộ Dung, anh như vị Thái Tử nổi bật giữa đám tùy tùng, còn nơi này, anh chính là vị đế vương một tay che trời.

Đây là chỗ để anh hay lui tới mỗi khi rời khỏi nhà Mộ Dung, anh muốn tự lực gầy dựng lên vương quốc của riêng mình.

Sau này, anh sẽ cùng bảo bối sống ở đây, để cô trở thành nữ hoàng duy nhất trong căn biệt thự này.

Giống như anh đã từng hứa với cô \’ Anh làm vua, cô làm nữ hoàng \’.

Đi vào từ cửa chính, với tốc độ xe thể thao bình thường cũng ít nhất phải chạy mất mười lăm phút, mới có thể đi đến phòng ngủ, trong biệt thự có đủ phòng ăn, phòng tập thể hình, phòng khách rồi hồ bơi.

Thậm chí có cả phòng chơi game. Bên ngoài biệt thự có tầng hầm để hang loạt các siêu xe, đều là hãng xe có tiếng bậc nhất trên thế giới, xe hơi có, xe đua có, xe mô tô cũng có. Bên ngoài vườn hoa, có bồn phun nước và một suối nước nóng quanh năm luôn được giữ nhiệt ở mức 37-40 độ.

Đám người tinh anh nhất của Long Hổ bang cũng ở đây, nên căn biệt thự được bảo vệ rất nghiêm ngặt.

  Chương 232: Thâm tình

  Lái xe vào cổng biệt thự, mọi người ai nấy cung kính đứng chào.

Mộ Dung Kiệt lạnh nhạt gật đầu, ném chìa khóa xe cho Tử Mặc rồi ôm lấy con mèo ngủ say chạy thẳng lên lầu.

Trương Thiên đi tới bên cạnh Lãnh Băng, hết sức khó hiểu\”Lần trước đại ca nói không cần con nhỏ đó nữa, chẵng lẽ chúng ta nghe nhầm sao?\” 1761998

\”Chỉ có đầu heo nhà anh mới tin câu nói đó! !\” Lãnh Băng châm chọc Trương Thiên.

\”Thôi đi, bổn đại gia này không có ngốc đến mức đó.\”

Mộ Dung Kiệt ôm Ngải Tuyết đi qua đại sảnh rồi lên thẳng phòng ngủ, dọc theo đường đi, hộ vệ và bảo mẫu cung kính cúi đầu, mặc dù cảm thấy tò mò đối với cô gái nằm trong lòng của đại ca.

Nhưng chả ai dám lên tiếng hỏi nhiều. Từ trước tới giờ đây là lần đầu tiên đại ca dẫn phụ nữ về nhà.

Đặt Ngải Tuyết lên giường, vuốt ve từng tấc da thịt của cô, anh tham lam cảm giác này, cái cảm giác độc chiếm cơ thể cô, không cần chạm cũng có thể nhìn thấy cô.

\”Bảo bối, em xấu lắm, em trộm trái tim của anh đi rồi, nên em phải chịu trách nhiệm tới cùng, biết không? Hả?\”

\”Anh yêu em, thật lòng rất yêu em, bất kể sau này có chuyện gì, cấm em rời xa anh, mãi mãi bên cạnh anh.\”

\”Dù cho năm mươi năm, anh vẫn một lòng một dạ yêu em.\” 1761998

  \”Anh không mong em sẽ thương anh, miễn là em làm bạn đời với anh kiếp này là được, cho nên đừng đối xử tàn nhẫn với anh nữa.\”

\”Em có biết không? Cuộc sống của anh là một màu ảm đạm chỉ thuộc thế giới màu đen, nhưng anh tình nguyện để em bước vào cuộc sống của anh.\”

\”Nếu em cô đơn, anh luôn ở bên cạnh ôm em vào lòng; nếu em đau buồn, anh thay em lau đi giọt nước mắt; nếu em yêu anh, anh sẽ làm tất cả để thế giới này biết; nhưng em rời khỏi anh, anh nhất quyết không cho phép.\”

Ngải Tuyết vẫn còn ngủ, nhưng bên tai cứ loáng thoáng nghe được tiếng ai nói rất thâm tình, rất ấm áp, khiến tim cô cũng trầm luân theo.

Tuy nhiên, lời tâm tình sao có phần ưu thương quá, khiến người nghe đau lòng biết dường nào.

Vào lúc đó, bao nhiêu uất ức giấu kín trong lòng nay càng thêm nặng nề hơn, khóe mắt lăn dài nhữnh giọt nước trong suốt, trong miệng cũng khô khốc. 1761998

\”Bảo bối, đừng khóc, bảo bối, tỉnh dậy.\”

Ngải Tuyết miễn cưỡng mở mắt, đầu đau dữ dội\”Nước\” khát quá.

Mộ Dung Kiệt lập tức rót cốc nước đem tới, đỡ cô ngồi dậy\”Há miệng.\”

Ngải Tuyết nghe lời uống cạn cốc, bất thình lình mở to đôi mắt tròn xoe, khuôn mặt cứng đơ, ngụm nước còn trong họng muốn nuốt xuống cũng không được cứ nằm ở cuống họng.

  Chương 233: Ghen!!!

  \”Khụ khụ khụ khụ\” Mặc dù cô ho đến đỏ mặt khan cổ nhưng ánh mắt vẫn đăm đăm nhìn Mộ Dung Kiệt tỏ ý không thể tin mọi việc trước mắt.

Mộ Dung Kiệt nhẹ nhàng vỗ lưng xoa dịu cô\”Sao thế? Có chỗ nào không khỏe hả?\”

Ngải Tuyết liên tục ho khan, nghe lời anh nói vừa gật đầu vừa lắc đầu. Một lúc lâu mới khá hơn.

\”E hèm…\”

Ngải Tuyết ngắm trái ngắm phải, nơi này không thể là nhà bình thường vì nó quá to lớn, dù sao nhìn qua cũng không đúng là nhà Mộ Dung, đừng nói là biệt thự của Thang Tiệp nha! 1761998

\”Đây là đâu? Sao lại là anh? Thang Tiệp đâu?\” Gương mặt Ngải Tuyết phính hồng vì trận ho khan, trông thật là đáng yêu.

\”Bảo bối, đừng nhìn anh như nhìn quỷ được không?\” Mộ Dung Kiệt thất vọng nặng nề.

\”Tôi hỏi anh đây là chỗ nào, Thang Tiệp đang ở đâu? Anh đi ra ngoài gọi cô ấy vào giúp tôi.\”

Ngải Tuyết nhìn thấy anh có chút ngây ngô, đầu như thiếu dưỡng khí mắt trở nên mờ ảo, thậm chí đáy lòng còn rất vui mừng nữa là khác.

\”Cô ấy đang ở nhà của mình, đây là nhà của anh.\”

\”Hả?\”

Ngải Tuyết vò đầu bức tóc, nhất thời không biết nên nói gì, vén chăn lên\”Tôi muốn về nhà.\”

  Mộ Dung Kiệt ngăn cô lại\”Nơi này chính là nhà của em.\”

Ngải Tuyết đơ người, hồi lâu, hất tay anh ra\”Tôi có nhà của tôi, trong nhà còn có anh Hạo đợi tôi, ai cho anh tự tiện dẫn tôi tới đây?\”

Mộ Dung Kiệt sa sầm mặt \”Em cũng biết có người ở nhà chờ em, vậy mà còn tới quán bar uống say mèm tới chả biết đường về, nếu biết vậy anh không rảnh ôm rơm nặng bụng làm gì, mặc xác em tự sinh tự diệt ở quán bar cho rồi?\”

\”Ai cần anh lo, tôi thế nào kệ tôi liên quan gì tới anh, không phải anh muốn kết hôn sao? Cho nên sau này đừng xuất hiện ở trước mặt tôi, cẩn thận vị hôn thê của anh sẽ ghen.\”

Ngải Tuyết mạnh miệng nói nhưng trong lòng vô cùng chua xót. Toàn thân dường như mất cảm giác với mọi thứ.

Mộ Dung Kiệt không nói, khóe miệng nâng lên nụ cười ma mị.

\”Em đang ghen phải không?\”

Ngải Tuyết thoáng qua có chút chột dạ\”Ai ghen, chúc mừng anh thì có, được chưa?\”

\”(*^__^*) Haha, hình như ở đây có mùi giấm bị đổ thì phải? Em ngửi thấy chứ?\” Mộ Dung Kiệt lại gần cô, giả vờ vô tội.

\”Chỗ nào, đâu có, tôi muốn về nhà.\” Ngải Tuyết vô cùng bất an, cô sợ mình ở đây thêm nữa thì chỉ tự chuốc thêm xấu hổ.

Mộ Dung Kiệt bước một bước dài chặn cô\”Em trở về giường ngay lập tức cho anh, bắt đầu từ hôm nay, nơi này chính là nhà mới của em, nữ chủ nhân nhà này chính là em đó, em còn muốn quay về chỗ kia nữa sao?\” 1761998

  Chương 234: Bảo bối gả cho anh

  Ngải Tuyết cười mỉa\”Tôi? Nữ chủ nhân? Mộ Dung Kiệt, anh nói vậy là có ý gì? Anh sắp kết hôn, còn muốn nuôi tôi ở đây làm tình nhân sao?\”

\”Tôi nói cho anh biết, anh có nghĩ cũng đừng nghĩ tới, cái vị trí này anh dành cho người khác đi, tạm biệt! ! !\”

Bất chấp đôi mắt thâm sâu của anh, hất anh sang một bên đi thẳng ra ngoài.

Mộ Dung Kiệt chả ngăn cản cô, theo sau lưng cô, nhìn cô đi vòng vòng trong Thiên Trang đến khi trời lấp lánh ánh sao, trăng đã lên cao.1761998

Khi Ngải Tuyết trở lại điểm xuất phát lần thứ n, rốt cuộc không nhịn được oán giận mắng mỏ\”Shit, đây là cái nơi quỷ quái gì, bổn cô nương đi cách nào cũng về lại đây.\”

Mộ Dung Kiệt bật cười\”Mệt không? Mệt rồi thì theo anh trở về phòng nằm nghỉ.\”

\”Ai cho anh theo tôi, nhìn tôi thê thảm vậy chắc anh hài lòng lắm chứ gì? Cửa biệt thự ở đâu?\” Ngải Tuyết chỉ thấy bộ dạng chọc cười của anh chứ không thấy sự lo lắng tận đáy lòng anh.

Tự nhiên ngồi bệt dưới đất, cởi giày ra, chân cũng bị phồng rợp vì đi suốt mấy giờ liền. Gót chân muốn rỉ máu.

AAA ——

Đau quá! ! !

Mộ Dung Kiệt nâng chân cô lên nhìn thấy mà lòng đau thắt.

Bảo bối mà anh nâng niu hết mực, bây giờ thành ra như vậy, anh nhìn cô có phần áy náy\”Xem em sau này còn dám chạy loạn nữa không?\”

Rõ ràng là đau lòng, thế mà vẫn ngang ngạnh lạnh giọng với người ta.

  Hốc mắt Ngải Tuyết đỏ lên\”Ai cần anh lo\”

\”Em không muốn anh lo, còn muốn ai lo cho hả? Anh là người đàn ông của em, tuyệt đối không để người khác đụng vào em? Nghe không??\” Đôi con ngươi Mộ Dung Kiệt trở nên nghiêm khắc, lời nói ngắn gọn súc tích. 1761998

Nha đầu này dám nói thêm tiếng không cần nữa xem.

Ngải Tuyết không phục\”Đàn ông các người đều là hoa tâm đại củ cải, đã ăn trong bát còn nhìn trong nồi, tôi nói cho anh biết, tôi không muốn làm người thứ ba phá hoại hạnh phúc của người khác, nên mong anh dẹp đi cái ý tưởng điên rồ ấy giùm.\”

Cô sắp bị anh làm cho tức chết, sao người đàn ông này có thể đối với cô như vậy?

\”Anh nói để em làm người thứ ba sao? Hay em muốn làm người thứ ba của ai khác?\” Mộ Dung Kiệt đôi co với cô suốt buổi tối, thật sự mất hết năng lượng với cô. Anh ngáp một cái thật to. 1761998

Trở về phòng ngủ, Mộ Dung Kiệt mở tủ thuốc ra lấy thuốc bôi cho cô.\”Xong rồi, ngủ đi!\”

\”Tôi chưa muốn ngủ, anh nói rõ đi, cuối cùng là anh muốn cái gì?\” Ngải Tuyết ngồi thừ người trên giường cắn môi dưới, lại bị Mộ Dung Kiệt áp chế hôn thật sâu.

Đến khi hai người sắp nghẹt thở mới chịu buông cô ra\”Ngải Tuyết, gả cho anh nha?\”

Oanh ——

Đầu Ngải Tuyết hoàn toàn mất khả năng hoạt động. Anh, anh nói cái gì?

\”Bảo bối, gả cho anh, để anh chăm sóc cho em đời này được không?\” Mộ Dung Kiệt rất không hài lòng với vẻ mặt của Ngải Tuyết, anh muốn cô nói đồng ý ngay lập tức.

  Chương 235: Không làm người thứ ba

  \”Gả?Gả cho anh?\”Ngải Tuyết líu ríu nói, anh biết mình đang nói gì chứ?

\”Ừ, lấy anh, làm bảo bối của anh, nữ hoàng của lòng anh, anh sẽ yêu thương em, làm em hạnh phúc nhất, nên em gả cho anh nha?\” Vẻ mặt của Mộ Dung Kiệt rất thâm tình rất chân thành, anh chờ câu trả lời của Ngải Tuyết, chỉ là lời cầu hôn thôi sao lại lâu đến thế, một giây trôi đi cứ như một thế kỉ.

Ngải Tuyết kéo vạt áo, lúc này đầu óc cô trống rỗng, không biết nên làm sao trước tình huống này?

\”Trả lời anh?\”Mộ Dung Kiệt nhíu mày, trong lòng sốt sắng, anh sợ từ miệng cô nói ra câu mình không muốn nghe nhất. 1761998

Ngải Tuyết đứng dậy, đôi mắt mở to đảo quanh một vòng, cô bối rối vô cùng bối rối.

\”Tôi muốn về nhà, anh đưa tôi về đi.\” Ngải Tuyết lúng ta lúng túng, cô chả biết vì cái gì lại muốn trốn tránh như thế

Cô thực sự rất vui mừng, nhưng cũng rất sợ hãi.Đến tận bây giờ, cô vẫn không cách nào tiếp nhận anh bởi cái chết của mẹ có liên quan tới anh. 1761998

Cô liên tục nhủ với chính mình, mày và anh ấy không thể, mãi mãi không thể.

\”Bảo bối, em nhìn thẳng vào mặt anh rồi nói anh biết, em bằng lòng gả cho anh.\”

  \”Không, tôi không muốn, anh phải kết hôn, tôi không bao giờ làm người thứ ba.\”Ngải Tuyết thống khổ đáp, anh đang ép buộc cô sao?

Mộ Dung Kiệt đổ mồ hôi, anh nói gả cho anh, chứ kêu cô làm tình nhân hồi nào.

\”Kiệt, anh tha cho tôi đi, tôi van anh, tôi đau khổ lắm rồi, tôi rất muốn về nhà, anh chở tôi về nhà được không?\” Ngải Tuyết túm tay áo anh lắc lắc cầu xin thống thiết.

\”Đã nói là không phải làm người thứ ba, anh muốn em đồng ý lấy anh, làm vợ của anh, anh chỉ muốn mỗi mình em thôi, em cố tình không hiểu ý anh sao?\” Mộ Dung Kiệt cực kì phẫn nộ, anh cho rằng nếu làm người đàn ông phong độ trước mặt cô thì mình thật quá ngu ngốc.

Ngải Tuyết che lỗ tai, bày ra dáng vẻ đáng thương nhìn anh.

\”Tốt lắm, bây giờ nằm xuống ngủ cho anh, nếu còn bướng bỉnh nữa thì anh lập tức đánh mông em đó!\”Sói xám rốt cuộc cũng lộ diện bản tính thật.Đây mới là đại ca xã hội đen khiến bao người kính nể.

Sức chịu đựng của Ngải Tuyết đã tới giới hạn, anh vẫn hung dữ vẫn gào thét như ngày nào, tính nào tật đó không chịu sửa gì cả. 1761998

\”Tôi không ngủ làm gì được tôi? Chỉ biết hung dữ, lớn tiếng ăn hiếp người khác là giỏi, sao anh kì cục quá vậy? Tại sao! Mộ Dung Kiệt, tôi hận anh, anh là kẻ khốn, tên bại hoại, tôi vĩnh viễn không thèm để ý tới anh!\”  

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.