Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu Nhân – CHƯƠNG 226 ĐẾN CHƯƠNG 230 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu Nhân - CHƯƠNG 226 ĐẾN CHƯƠNG 230

Chương 226: Đừng khóc

  \”Dừng xe!\” Trương Thiên dụi dụi mắt, hình như là cô ta.

\”Là anh ——\”

\”Là cô ——\”

Ngải Tuyết và Trương Thiên không hẹn mà gặp khiến cả hai không thể tin được.

\”Cô theo dõi tôi làm gì?\” Hai mắt Trương Thiên hừng hực sát khí, anh đã cố kiềm chế không gặp cô đằng này cô còn tự chui đầu nộp mạng cho anh. 1761998

Ngải Tuyết cũng hồi hồn, khiển trách nói\”Anh ở đây làm gì? Anh bắt người đó là ai?\”

Trương Thiên cười lạnh\”Ôi trời, cô lấy tư cách gì để hỏi tôi? Cô nên cút đi cho tôi, đừng tưởng rằng đại ca xem cô như bảo bối thì tôi không dám đụng tới cô? Nếu không cút, đừng trách tôi vô tình.\”

Trương Thiên vuốt khẩu súng, thờ ơ nói nhưng hết sức lạnh lẽo.

\”Tôi không có hỏi anh, tuy nhiên giữa ban ngày ban mặc anh ngang nhiên bắt người, tôi không cần biết tại sao anh bắt người ta? Nhưng chuyện này bị tôi nhìn thấy, tôi không thể bỏ mặc làm ngơ nên các người thả cô ấy ra cho tôi.\”

Ngải Tuyết không hề nhượng bộ bởi sự tức giận của Trương Thiên, cho tới nay cô vẫn chưa thể tin được, ngay cả chuyện thất đức này Trương Thiên cũng dám làm. Mộ Dung Kiệt có biết chuyện này không, hay chính anh là người chỉ thị bọn họ làm.

Cô rất muốn gặp anh để hỏi rõ ràng mọi việc.

\”Đừng có mơ!\” Trương Thiên xoay người lên xe ra lệnh với Phục Vĩ \”Lái xe!\”

  \”Này, dừng xe, Trương Thiên, anh dừng lại cho tôi!\” Ngải Tuyết đuổi theo phía sau, nhưng xe rẽ vào hai ngã tư liền biến mất. dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com

\”Tiểu Tuyết, cậu, cậu còn muốn chạy nữa sao!\” Thang Tiệp vừa nôn một bãi liền chạy theo Ngải Tuyết khiến cô mệt muốn đứt hơi.

Ngải Tuyết tức giận đá chân vào tường, lấy điện thoại ra nhấn vào danh bạ. Nhìn dãy số quen thuộc, do dự rất lâu cuối cùng cắn răng bấm nút gọi đi. 1761998

Mộ Dung Kiệt chán chường đứng trước cửa sổ nhìn về phía chân trời, điện thoại trong túi rung lên, ngay cả nhìn cũng chưa từng nhìn qua mặc kệ nó rung.

Lúc này đối với anh cái gì cũng vô nghĩa, trong đầu đều là kí ức khi ở bên cạnh Ngải Tuyết.

Ngải Tuyết nhìn điện thoại đổ chuông nhưng không ai bắt máy, sự tức giận từ từ trở thành sự ưu thương, anh gác máy điện thoại của mình.

Vào lúc đó, cảm giác mất mác như cuốn lấy toàn thân cô, nước mắt khẽ rơi xuống.

\”Tiểu Tuyết, sao thế? Đứng khóc, đừng khóc mà.\” Thang Tiệp nhìn Ngải Tuyết khóc lập tức luống cuống tay chân, thiệt là, sao lại như vậy chứ.

Ngải Tuyết nắm chặt điện thoại che trái tim của mình, chậm rãi ngồi xổm xuống\”Kiệt cúp điện thoại của tớ\”

Cô còn tưởng rằng mình đủ kiên cường, dù không có anh, cô vẫn có thể tiếp tục sống, nhưng lúc này cô mới nhận ra rằng thật sự rất khó để trôi qua hết một ngày khi không có anh.

Anh gác điện thoại của mình, bản thân lại vô thức khó chịu đến vậy.

  Chương 227: Đau lòng

  \”Tiệp, tớ rất buồn phải làm sao đây? Tớ cảm thấy rất cô đơn lạc lõng.\” Ngải Tuyết không thể chịu đựng được nữa, trượt người ngồi bệt xuống đất.

\”Huhu anh ấy bỏ tớ rồi? Tại sao tớ khổ sở như vậy? Tớ còn tưởng rằng mình đã buông xuống được, nhưng mà tại sao lại đau lòng đến thế, huhu\”

\”Đừng mà, đừng khóc nữa, nếu không bỏ được thì chúng ta đi gặp anh ấy giải thích hết mọi chuyện, chứ cậu cứ khóc lóc hoài anh ấy cũng có thấy đâu?\”

Thang Tiệp rối rắm theo cô, tâm tư của nha đầu này thật khó hiểu. 1761998

\”Tớ không đi, anh ấy cúp điện thoại của tớ, chẳng lẽ tớ còn mặt dày đi kiếm anh ta, cúp thì cúp đi, hừ, tớ đây không thèm tên đàn ông vô lương tâm đó huhuhu\”

Ngải Tuyết nói dỗi, càng nói càng đau lòng. Cuối cùng chôn đầu trong ngực Thang Tiệp khóc rống như con nít.

\”Này, tớ vừa mua xe đã gặp xui xẻo rồi, đau lòng quá đi mất, bây giờ phải làm sao?\” Thang Tiệp đi tới đi lui nhìn chiếc xe, bộ dạng rất khó coi. 1761998

\”Ừ thì xe cảnh sát!\” Ngải Tuyết trả lời, cô rất bực với tốc độ chậm chạp của xe cảnh sát ở nông thôn này, dường như mỗi lần họ tới thì hiện trường đã không còn dấu vết gì.

\”Mới vừa rồi là hai người báo cảnh sát sao?\” Một cảnh sát trẻ xuống xe hỏi thăm.

Hai người được đưa tới đồn cảnh sát ghi chép khẩu cung.

   \”Nửa ngày đi tìm công việc, nửa ngày đuổi theo đám người kia, thế là hết một ngày vô ích, mệt chết đi được.\” Thang Tiệp vặn vặn eo, oán trách. 1761998

\”Tớ còn phải đi làm, còn cậu tính về nhà hay đi đâu?\” Ngải Tuyết đứng trước cửa quán bar, chớp đôi mắt ướt át còn đọng hơi nước.

\”Cậu thật lòng muốn làm ở đây sao?Tớ thì không có ý kiến, nhưng anh trai của cậu thì sao?\”

\”Cậu giúp tớ đi, vì để bảo đảm, tớ sẽ chuyển qua nhà cậu ở, cậu sẽ giúp tớ giữ bí mật này chứ?\” Ánh mắt Ngải Tuyết trong veo tỏ vẻ cầu xin.

\”Thôi đi, con nhỏ chết tiệt này, từ khi nào biết lấy tớ làm bia đỡ đạn hả, kiếp trước tớ có thiếu nợ câu sao.\” 1761998

Thấy Thang Tiệp đồng ý, Ngải Tuyết như trút bớt gánh nặng.

\”Cậu đừng có vui mừng vội, nếu như bị anh trai cậu phát hiện thì tớ không có cách nào giữ bí mật cho cậu đâu.\” Thang Tiệp đánh vào trán Ngải Tuyết tỏ ý cảnh cáo

\”Vâng ——\”

\”Đại ca, đã làm xong.\” Trương Thiên đi vào phòng bệnh, báo cáo mọi việc cho Mộ Dung Kiệt.

\”Ừ, giam cô ấy một tuần lễ cho tôi!\”

  Chương 228: Cô đang ở đâu?

  \”Dạ!\”

Mới vừa được tháo băng gạc trên đầu nên Mộ Dung Kiệt hơi không quen, cứ có cảm giác đầu nhẹ đi rất nhiều

\”Làm thủ tục xuất viện xong chưa?\” Anh không muốn ở lại cái nơi quỷ quái này thêm một giây nào.

\”Xong rồi! Đại ca, hôm nay tôi bắt cóc Ngải Vũ, trên đường bị người khác theo dõi.\” Trương Thiên không giấu giếm nói ra hết, anh không ngờ cô gái nhỏ đó lại lái xe tốt đến vậy. 1761998

Mộ Dung Kiệt làm mặt lạnh\”Ai?\”

\”Là Ngải Tuyết!\”

\”Anh nói ai?\” Là bảo bối của anh sao? ? ?

\”Đại ca, lúc phát hiện là cô ấy, tôi đã chạy rất nhanh, nhưng không có cách nào đánh lạc hướng được, nên đành bắn hai phát súng vào lốp bánh xe của cô ấy.\”

\”Ai cho anh nổ súng? Nổ lớp bánh xe làm sao cô ấy về? Bây giờ đã trễ thế này, cô ấy một thân một mình ở ngoài đường rất nguy hiểm có biết không!\” Mộ Dung Kiệt cáu kỉnh rống to.

Nghĩ đến giờ này Ngải Tuyết vẫn còn ở ngoài vùng ngoại ô, trái tim liền dâng lên nỗi sợ hãi chưa từng có.

\”Dạ, đại ca đừng gấp, tôi lập tức đi tìm cô ấy!\” Khiến đại ca giận dữ như vậy, Trương Thiên cũng sốt sắng theo, nếu con nhỏ đó xảy ra chuyện gì, đại ca có thể để anh sống hết ngày mai sao?

\”Khoan, để tôi tự mình đi!\” Lấy điện thoại ra muốn gọi điện cho cô, lại nhìn thấy một cuộc gọi nhỡ là \’cô\’ gọi đến.

  Anh sững sờ đứng lặng người. 1761998

Thì ra cuộc gọi lúc chiều là bảo bối của anh gọi tới vậy mà anh lại bỏ lơ không thèm nghe.

Ngón tay run run vuốt dãy số trên màn hình, dán mắt vào màn hình thật lâu, trong mắt là sự mừng rỡ.

Bên trong quán bar, Ngải Tuyết tập trung làm việc, Thang Tiệp ngồi phía dưới chăm chú bấm điện thoại, đang chơi tới vòng gay cấn, một cú điện thoại gọi tới, ngón tay liền ấn nút nhận.

\”Này, Tiểu Tuyết có điện thoại nè, hình như số lạ.\” Ngẩng đầu nhìn Ngải Tuyết trên sàn rồi nói \”Alô, tìm ai vậy?\”

Mộ Dung Kiệt kết nối được điện thoại với cô nhưng lại do người khác nhận, sao lại ầm ỹ đến vậy? Cô đang ở đâu?

\”Ngải Tuyết đâu?\”Giọng nói trầm ấm của Mộ Dung Kiệt xuyên qua điện thoại khiến Thang Tiệp hoảng hốt. 1761998

\”Mộ, thiếu gia Mộ Dung? ? ?\”

\”Đang ở đâu? ? ?\” Mộ Dung Kiệt nóng nảy quát, chỗ nào lại ồn ào như vậy,chẳng lẽ là quán bar.

Vẻ mặt Thang Tiệp trở nên đau khổ, không biết trả lời làm sao cho phải, đành lặng lẽ đưa điện thoại ra xa, đưa ngón tay tới màn hình cắn răng nhấn nút tắt. 1761998

\”Ơ hay, mình cần gì phải sợ anh ta? Với lại anh ta cũng đâu có ở đây.\” Cảm giác sợ hãi từ từ khôi phục lại bình thường, cô ưỡn ngực thẳng lưng, uống cạn ly cooktail.

  Chương 229: Em tỉnh lại cho anh

  \”Cậu bị bệnh hả? Sao mặt trắng bệch vậy?\” Ngải Tuyết đánh đĩa xong đi xuống liền thấy Thang Tiệp trong tình trạng rất phập phồng lo sợ. 1761998

Đưa di động cho cô\”Tớ không cố ý nhận điện thoại, chỉ vì lo mê chơi nên…..!\”

Ngải Tuyết nhìn danh sách cuộc gọi, trái tim trống tuếch lần nữa dâng lên sự rung động.

\”Ừ, tớ không trách cậu.\” Ngải Tuyết giấu đi sự mất mác đau thương, cầm ly rượu uống hết một hơi.

\”Này, muốn chết hả?\” Thang Tiệp lấy lại cái ly, bất mãn nói.

Bên kia, Mộ Dung Kiệt đứng ngồi không yên, hễ nghĩ tới Ngải Tuyết đang ở quán bar, tim của anh cứ như bị ai xâu xé.1761998

Lập tức liền lái xe đi kiếm, còn phái thêm người tìm thử những quán bar gần đó.

Chết tiệt, rốt cuộc anh có nói qua rằng cấm cô đi vào những nơi đó hay không, hình như là năm năm trước.

\”Đúng rồi, năm năm trước? ? ?\”

Anh như nhớ tới điều gì, quay đầu xe chạy thẳng tới quán bar lúc trước.

Vừa vào sàn nhảy, mùi rượu hòa lẫn mùi nước hoa nồng nặc khiến mũi Mộ Dung Kiệt hun lại.

Anh giống như minh tinh tỏa sáng khắp nơi trong sàn nhảy khiến những cô gái phải trố mắt nhìn đến đờ đẫn, thậm chí không ít cô gái mới nhìn qua liền bạo dạn bước tới gần anh tỏ ý quyến rũ.

Liếc nhìn xung quanh thì thấy cô gái ngốc kia đang liều mạng uống rượu còn hơn uống nước.

Anh tức giận\”Cút\”

  Một chữ vỏn vẹn nhưng làm cho đám ma nữ háo sắc kia sợ mấy phần.

\”Thật hung dữ \”

\”Nhưng anh ta rất đẹp trai nha\” 1761998

Mộ Dung Kiệt bỏ ngoài tai những lời đó, trực tiếp đi tới chỗ Ngải Tuyết, đưa tay giật lại ly rượu cô định uống.

Thang Tiệp đã hết cách với cô chợt nhìn thấy Mộ Dung Kiệt thì tựa như nhìn thấy cứu tinh.

\”Thiếu gia Mộ Dung\”

Ngải Tuyết đang uống loáng thoáng nghe Thang Tiệp gọi tên Mộ Dung tâm tình bắt đầu bực dọc vô cớ.

Lảo đảo nghiêng ngã bò dậy, bấu víu cổ Thang Tiệp \” Cái gì mà thiếu gia Mộ Dung, cấm cậu nhắc anh ta ở trước mặt tớ, ha ha, rượu, cho tôi rượu.\”

Mộ Dung Kiệt tức tới tím mặt, kéo cô vào lòng\”Em tỉnh lại cho anh.\”1761998

Nôn —— nôn ——

Ngải Tuyết cảm thấy dạ dày sôi trào. Khó chịu muốn chết đi được.

\”A ~~ thế nào? Không thoải mái sao?\” Mộ Dung Kiệt đỡ bả vai cô, vỗ vỗ gương mặt phính hồng vì rượu của cô.

\”Cô ấy uống rất nhiều rượu, khuyên cỡ nào cũng không nghe, nên bây giờ say mèm.\”

Mộ Dung Kiệt dễ dàng ôm cô xuyên qua đám người trên sàn rời khỏi quán bar rồi đặt cô vào trong xe, Thang Tiệp luôn theo sát phía sau.

  Chương 230: Miễn là có bảo bối, đối với anh là đủ rồi, những thứ khác không quan trọng

  \”Thiếu gia Mộ Dung, phiền anh đưa Tiểu Tuyết đến nhà tôi dùm! Tôi có thể chăm sóc tốt cho cô ấy\”

1761998

\”Không cần, phụ nữ của tôi tự tôi mang về nhà chăm sóc, lên xe đi, tôi đưa cô về, chỉ đường cho tôi.\”

\”Nhưng Tiểu Tuyết…….\” Thang Tiệp vốn có lời muốn nói nhưng nhìn thấy sắc mặt của bổn thiếu gia hơi nhăn nhó liền im bặt nuốt xuống bụng.

Suy nghĩ lại thì dù sao Tiểu Tuyết cũng không quên được anh ta, chi bằng thừa cơ hội này làm lành cho bọn họ. Hehehe.

Chờ Thang Tiệp xuống xe, Mộ Dung Kiệt không thể chờ đợi hung hăng hôn khắp khuôn mặt nhỏ bé của Ngải Tuyết.

Khuôn mặt này khiến anh ngày nhớ đêm mong.

\”Bảo bối\” Mộ Dung Kiệt thỏ thẻ vào tai cô, tay cầm lên nhánh tóc vuốt vuốt rồi đưa lên mũi ngửi mùi hương quen thuộc đã thiếu vắng bấy lâu.1761998

Ngón tay chạm lên cánh môi anh đào, nhớ tới cảnh tượng kia anh liền cảm thấy rộn rạo nuốt ngụm nước bọt.

Ngải Tuyết uốn éo người, cứ cảm giác có cái gì đó chạy trên mặt mình.

Bụp ——

Trong giấc ngủ Ngải Tuyết bực bội giơ tay đánh loạn xạ kẻ đang làm phiền mình ngủ, lúc sau mới chịu yên tĩnh nằm ngủ.

Mộ Dung Kiệt híp mắt, nha đầu chết tiệt, ngủ cũng còn hung hăng.

  Nâng cằm của cô, hung hăng hạ môi mỏng xuống, ngậm lấy môi cô, cạy hàm răng rồi luồng lách đầu lưỡi vào khoang miệng của cô, càng hôn càng muốn được nhiều hơn.

Ngải Tuyết đang ngủ ngon lành, cô mơ thấy mình và Mộ Dung Kiệt ở cùng nhau, ôm nhau, hôn nhau, rồi triền miên với nhau, tình tiết cứ theo đó ngày một hấp dẫn.

Trong miệng liên tục phát ra tiếng rên rỉ\”Kiệt\”

Ánh mắt Mộ Dung Kiệt hiện lên sự vui sướng, lay lay bả vai cô\”Bảo bối, em vừa nói cái gì? Em mới kêu tên anh đúng không?\” 1761998

\”Kiệt Kiệt huhuhu, anh không cần em nữa đúng không? Anh là tên bại hoại, dám cúp điện thoại của em, em ghét anh, em sẽ không tha thứ cho anh. Huhuhu\”

Ngải Tuyết đang ngủ lại òa khóc như đứa trẻ, khóc rất thương tâm.

Lần này Mộ Dung Kiệt cũng phải chịu thua đầu hàng trước người phụ nữ này, sao cô có thể xấu tính như thế, anh vốn muốn buông tay cô, vốn muốn từ bỏ cô bắt đầu cuộc sống mới.

Nhưng chỉ mới hai ba câu của cô, tim của mình lại mất đi ý thức đập loạn nhịp.

Ai nói anh không cần bảo bối, anh cần mà rất cần nữa là khác, chỉ mong cô mãi mãi bên cạnh mình.

Đúng, anh thừa nhận, mình là kẻ vô dụng, chỉ cần người phụ nữ này vừa mở miệng, cái gì anh cũng không muốn quản nữa.

Nào là mặt mũi của anh, nào là tôn nghiêm của anh, rồi tới giới hạn của anh.

Miễn là có bảo bối, đối với anh là đủ rồi, những thứ khác không quan trọng.  

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.