Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu Nhân – CHƯƠNG 146 ĐÊN CHƯƠNG 150 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu Nhân - CHƯƠNG 146 ĐÊN CHƯƠNG 150

Chương 146: Ba tháng (1)

  \”Đừng khóc? Không được khóc! Em không phải làm từ nước mắt sao cứ khóc hoài vậy?\”Mộ Dung Kiệt cau mày lau nước mắt cho cô!

Nhìn cô khóc, trong lòng anh đau nhức muốn chết!

Ngải Tuyết nghe lời anh nói, nước mắt càng rơi như lũ, rõ ràng là anh sai trước mà còn trách móc với cô!!!

\”Ôi trời ơi, đừng khóc nữa, anh hứa, chỉ cần em ngoan ngoãn, anh sẽ dịu dàng với em, có chịu không?\”Mộ Dung Kiệt cảm giác bất lực, anh đối thực hết cách với cô nhóc này, đành phải đầu hàng trước nước mắt của cô!

Ngải Tuyết chu mỏ, người đàn ông này, biết dịu dàng mới là lạ! Cô có điên mới tin anh! Nước mắt lại rơi lần nữa!

\”Saolại khóc nữ, khóc nhiều không tốt cho mắt, chắc em ăn không biết bao nhiêu con mắt cá rồi hả?\”Mộ Dung Kiệt nửa đùa nửa thật!

\”Làm sao anh biết tôi thích ăn mắt cá?\”Ngải Tuyết nhìn anh tỏ vẻ nghi ngờ, chuyện này, chỉ có anh Tử Hiên và Thang Tiệp biết!

\”Ngốc quá, anh là ông xã của em, dĩ nhiên phải biết!\”Mộ Dung Kiệt đưa tay véo mũi cô, cười nói\”Quỷ khóc nhè!.\”

\”Tại anh chọc tôi nên tôi mới khóc như vậy!.\”

\”Còn nữa…, anh không phải là ông xã của tôi!Sau này không cho anh nói nữa, tôi sẽ tức giận đấy!\”Ngải Tuyết sụt sịt lỗ mũi, lấy tay quệt nước mắt!

Mộ Dung Kiệt vừa nghe, lập tức nóng nảy\”Em vẫn không tin anh là người đàn ông của em?Tử Hiên không nói cho em biết sao? Sau này anh sẽ luôn ở bên cạnh em, cái gì cũng nghe theo em, nhưng mà có một chuyện em phải chấp nhận, anh chính là ông xã của em.Trước kia hay bây giờ và sau này mãi mãi là như vậy!\”

Ngải Tuyết cau mày\”Nhưng cái gì tôi cũng không nhớ nên không cần phải giữ lời, hiện tại tôi không có ấn tượng gì với anh cả, anh có thể đừng cưỡng ép tôi theo sự sắp đặt của anh có được không?\”

\”Cái gì mà không có ấn tượng chứ?Giữa chúng ta có nhiều kí ức đẹp như vậy, em phải mau nhớ lại chứ, ngày em rời đi, anh đều nhờ vào những kí ức ấy để nhung nhớ em đến ngày hôm nay, chính nó đã cho anh thêm sức mạnh để tìm kiếm em suốt 5 năm qua.Sao em có thể nói quên một cách vô tình như vậy? Ngải Tuyết, em không thể cứ như vậy đánh gục ý chí của anh dành cho em!\”

\”Em có biết, em như vậy rất không công bằng với anh không? Ngải Tuyết, em làm như thế quá tàn nhẫn với anh!\” Trong lòng Mộ Dung Kiệt dâng lên một trận phẫn nộ, muốn phát hỏa nhưng không làm được!

Ngải Tuyết sững sờ nhìn anh? Hình như anh ta rất đau lòng, mình nói hơi quá thì phải ???

\”Này, dù sao sau này anh cũng không thể leo lên giường tôi ngủ.\”

Mộ Dung Kiệt nghẹo cổ suy nghĩ một chút, không thể ngủ ở phòng cô, nhưng không có nghĩa là không thể bắt cóc cô đến phòng khác ngủ.Hahaaaa !!! 

Chương 147: Ba thang (2)

 \”Được!\”Đồng ý sảng khoái! ! !

Cái gì? Dễ dàng đồng ý như vậy? ? ?

Ngải Tuyết hoài nghi nhìn Mộ Dung Kiệt, mặc kệ đi, nếu đã đồng ý rồi thì cứ thế mà làm !!

\”Còn nữa…, không được động tay động chân với tôi!.\”

Mộ Dung Kiệt ngẫm nghĩ, không động tay động chân? Dùng những cái khác động cũng được mà ???

Vậy cũng tốt, sau này khỏi phải đau tay đau chân ! ! !

\”Không thành vấn đề! ! !.\”

Ngải Tuyết giật mình há to miệng, cô còn tưởng rằng, anh sẽ từ chối, không ngờ…..

\”Còn gì nữa không?Nói hết một lần đi, sau này không có cơ hội đâu!\” Giọng nói của Mộ Dung Kiệt lạnh nhạt, khiến Ngải Tuyết vô cùng áp lực!

Sau này không có cơ hội thì bây giờ là cơ hội tốt nhất!

\”Anh không được hạn chế sự tự do của tôi!\”

\”Ừ? ? ? Chuyện này…. Có thể!\”Mộ Dung Kiệt gật đầu một cái, anh không can thiệp là được, anh quyết định nghe theo Chu Bân, dù cô muốn sao trên trời, anh cũng sẽ leo lên hái xuống cho cô.

Cô muốn làm gì thì làm, anh luôn luôn ủng hộ là được, cô muốn gây họa, cùng lắm thì anh ra mặt dọn dẹp thay cô!

Ngải Tuyết thấy anh đồng ý mọi thứ, cảm giác rất thoải mái, tâm trạng khó chịu bay đi lúc nào không hay!

\”À còn nữa, tôi cho anh thời gian ba tháng, nếu sau ba tháng, tôi vẫn không khôi phục trí nhớ, anh không thể ép buộc tôi làm người phụ nữ của anh nữa!.\”

Dù gì cũng nên cho cô lối thoát chứ !!!

\”Không được!\”Điều này, anh kiên quyết không đồng ý! Không làm người phụ nữ của anh, vậy anh chịu đựng vì cô làm gì?

\”Tại sao? Chúng ta không kết hôn, cũng không phải là vợ chồng hợp pháp, nếu tôi không rời đi, chẳng lẽ phải dây dưa mãi với anh?.\”

\”Chính là không được, anh đã nói với em nhiều lần rồi, em chỉ có thể là bảo bối của riêng anh!Vĩnh viễn!\”Mộ Dung Kiệt trợn to đôi mắt, hung dữ nhìn cô, về chuyện này cô đừng hòng mơ tưởng tới!

Sắc mặt Ngải Tuyết có chút khó coi, quệt mồm\”Vậy ba tháng tới đừng nói chuyện với tôi!\”

Cô cắn môi muốn nứt, anh không đồng ý, cô cũng không thỏa hiệp liền đứng dậy biểu tình liếc Mộ Dung Kiệt!

\”Anh xem cách này có được không, trong vòng ba tháng, tôi thử sống với anh, nếu trong vòng ba tháng tôi yêu anh, cho dù không khôi phục trí nhớ, tôi vẫn tiếp tục làm người phụ nữ của anh! Có được không?.\”

Gần nửa ngày, cô liếc anh, anh lườm cô, cuối cùng cô cũng chịu thỏa hiệp lên tiếng trước. Bởi vì ánh mắt Mộ Dung Kiệt buồn bã quá mức nên cô có chút chột dạ!

Mộ Dung Kiệt vẫn dùng ánh mắt bi thương nhìn cô như cũ.

Ngải Tuyết méo miệng, nói thầm một câu\”Chẳng lẽ một chút tự tin anh cũng không có, hay là, những chuyện trước kia của chúng ta, đều do anh thêu dệt lừa gạt tôi.\”

\”Cứ như vậy đi, mọi thứ anh đều đồng ý với em, từ giờ trở đi, không cho phép em tránh anh như tránh tà, chúng ta sống với nhau!\”Giọng điệu của Mộ Dung Kiệt rất dứt khoát, có điều lời nói có chút xoay chuyển\”Nhưng mà, trước khi thực hiện chuyện đó, để anh ôm em một cái có được không?.\”

\”Anh hứa sau này không bao giờ động tay động chân!\”Anh cố ý nhấn mạnh từng chữ.

Ngải Tuyết suy nghĩ một chút\”Vậy cũng tốt, ba mươi giây thôi!\”

Cô mới vừa gật đầu, cả cơ thể liền bị Mộ Dung Kiệt ôm chặt vào trong ngực, Mộ Dung Kiệt nhướng mày cười gian trá, ba tháng, anh không thu phục được cô, anh sẽ tự động nhảy vào ao cá sấu!

Chương 148: Ba tháng (3)

  \”Nhẹ một chút, trời ơi, tôi sắp nghẹt thở rồi!\”Ngải Tuyết chau mày, người đàn ông này muốn ôm chết cô!

Khóe miệng Mộ Dung Kiệt vẽ lên nụ cười thỏa mãn, bảo bối của anh không còn né tránh anh nữa, thật tốt quá!

******

Trên bàn ăn, Ngải Tuyết bỏ một muỗng cơm vào miệng liền cắn cả cái muỗng.

Tâm trạng của cô rất vui, cuối cùng cũng khôi phục lại cuộc sống tự do tự tại trước kia!!!

Mộ Dung Kiệt nhìn cô ngậm chiếc muỗng rất đáng yêu, không tự chủ nuốt một ngụm nước bọt, dục vọng như xông thẳng lên đỉnh đầu!

Đáng chết, người phụ nữ này, mới sáng sớm đã quyến rũ anh!

Vươn tay lấy hạt cơm dính bên miệng cô, động tác rất dịu dàng vượt quá mức tưởng tượng của Ngải Tuyết!

\”Mèo nhỏ tham ăn, cứ như ai bỏ đói em vậy ăn cơm rớt vung vãi đầy mặt?.\”

Mộ Dung Kiệt nhìn Ngải Tuyết nở nụ cười đến mê người, nhất thời, Ngải Tuyết bị trầm luân trước vẻ đẹp của anh đến thất điên bát đảo!

\”Oa, anh cười thật đẹp trai a! ! !.\”

Nhìn kỹ mới thấy Mộ Dung Kiệt thật đẹp, thật quyến rũ!

Mộ Dung Kiệt thấy Ngải Tuyết nhìn đến không chớp mắt, khóe miệng giương lên nụ cười đắc ý, anh biết rõ Ngải Tuyết của anh luôn bị mê hoặc bởi sắc đẹp của anh, bất cứ lúc nào cũng vậy!

Trước kia, anh ghét nhất người khác cứ nhìn anh bằng ánh mắt ham muốn đó, nhưng mà, hiện tại anh cảm thấy mình thật may mắn khi có vẻ ngoài đẹp trai này!!! đọc chương mới nhất tại Doc Truyen . o .r. g

Đưa tay véo chiếc mũi nhỏ của cô\”Đó là đương nhiên, đẹp trai hoàn mỹ như anh, em đi đâu tìm được, quá tiện nghi cho em rồi! Dĩ nhiên, anh cũng không ngại ở với người xấu xí như em!.\”

\”Cái gì?Người ta có chỗ nào xấu đâu?Mặc dù không phải là tuyệt sắc kiều diễm gì,nhưng cũng tạm coi là người đẹp mà!\”Lần đầu tiên bị người khác chê, trong lòng Ngải Tuyết rất khó chịu, không vui!!!

\”Người đẹo?Người đẹp ở đâu?Sao anh không thấy?\”Mộ Dung Kiệt cố ý đảo mắt xung quanh giả vờ hỏi chọc ghẹo cô.

\”Anh thiệt là…. Tức chết tôi!\” Ngải Tuyết đưa hai ngón tay ra ngắt bên hông của Mộ Dung Kiệt một cái đau điếng.

\”A, anh sai rồi, bảo bối, bỏ qua cho anh nha?\”Mộ Dung Kiệt bị đau không ngừng cầu xin tha thứ.

\”Anh Kiệt, sao anh dễ dàng cầu xin tha thứ như vậy, thực không có tiền đồ gì cả!\”Tử Hiên ngồi một bên nhẫn nhịn nãy giờ đã bùng nổ đứng dậy nói lại!

Nhưng không ngờ, Mộ Dung Kiệt nghiêm túc trở lại\”Ở trước mặt người phụ nữ của anh, anh nguyện ý không có tiền đồ!.\”

Tử Hiên méo miệng, cái này là anh tự làm tự chịu ai bảo lo chuyện bao đồng làm gì!

Riêng Thang Tiệp ngồi bên cạnh vừa ăn vừa bĩu môi, tỏ vẻ rất mất hứng, tối hôm qua, rõ ràng là cô ngủ chung với Tiểu Tuyết, sáng sớm tỉnh lại, sao lại ngủ ở phòng mình? 

Chương 149: Ba tháng (4) 

  Ánh mắt nhìn đến ba người đối diện, không được, nhất định phải hỏi một chút!

\”Tiểu Tuyết, cơm nước xong, chúng ta đi dạo phố có được không? Đi dạo xong, chúng ta đi xem phim nha! Nghe nói gần đây mới ra bộ phim mới hay lắm!\”

\”Thật sao, cả ngày đều ở nhà, tớ sắp nổi mốc rồi?\”Ngải Tuyết vui mừng đồng ý, vội vàng để đũa xuống, như không kịp chờ đợi\”Đi ngay bây giờ đi!.\”

\”Không được, ăn cơm xong hãy nói!\”Mộ Dung Kiệt thấy cả chén cơm Ngải Tuyết chưa đụng vào còn buông đũa xuống đòi đi với cái bụng rỗng tuếch, trong lòng lo lắng tức giận!

Ngải Tuyết nhíu mày\”Tôi no rồi, không ăn nữa!.\”

\”Cả chén cơm không múc một muỗng nói no chỗ nào? Ngồi ăn đàng hoàng, một lát anh đi với em!\”Mộ Dung Kiệt thấy Ngải Tuyết không nghe lời, giọng điệu càng ngang ngạnh ép buộc cô!

\”Mộ Dung Kiệt, anh đã đồng ý, không can thiệp vào cuộc sống tự do của tôi!\” Ngải Tuyết tức giận, anh lại bắt đầu hung hãng! Nói không giữ lời!

\”Đúng, anh nói không xen vào cuộc sống của em, nhưng em phải chăm sóc bản thân của mình chứ, em không ăn no, lấy sức đâu để đi dạo phố?\”Mộ Dung Kiệt cứng rắn kéo cô ngồi xuống, ôm eo thon của cô, múc một muỗng cơm đưa tới miệng cô.

\”Ngoan, ăn rồi, anh hứa không ngăn cấm em!\”Lời nói Mộ Dung Kiệt nhỏ nhẹ dỗ dành Ngải Tuyết, nhưng ánh mắt hằn hộc lườm Thang Tiệp!

Ngay tức khắc, Thang Tiệp sợ đến run người, vội vàng nói với Ngải Tuyết \”Tiểu Tuyết, tớ chưa ăn no, bây giờ mới buổi sáng, thời gian còn nhiều gấp gáp làm gì?.\”

Ngải Tuyết cắn môi\”Được.\”

Ngoan ngoãn ngồi xuống, giành lấy cái muỗng từ tay Mộ Dung Kiệt bắt đầu ăn ngấu ăn nghiến.

Lúc này, Mộ Dung Kiệt mới yên tâm, hài lòng nâng khóe môi lên!

\”Ăn từ từ, nhìn tướng ăn của em kìa, lịch sự một tí?.\” truyện thấy hay các bạn sang Doc Truyen . o. r. g đọc nhé

Ngải Tuyết liếc anh một cái\”Ai cần anh lo ! !.\”

\”Dạ dạ dạ, chỉ cần em chịu ăn, chăm sóc bản thân tốt! Anh lập tức không quản!.\”

Bẹp bẹp, nghe Mộ Dung Kiệt nói dịu dàng cưng chiều như vậy, trong lòng Ngải Tuyết đột nhiên cảm thấy vô cùng ngọt ngào! Ấm áp!

Cơm nước xong, Ngải Tuyết lôi kéo Thang Tiệp chạy qua chạy lại ở khu mua sắm! Hai người đi tìm kiếm mua những món trang sức cứ như đồ chơi, vừa đáng yêu lại tinh xảo, còn tiện nghi!

Hầu như phụ nữ nào cũng có sở thích đó!

Ngải Tuyết cảm thấy rất vui vẻ, đi đến cửa hàng thích món nào mua món đó rồi ném cho Mộ Dung Kiệt cách đó không xa đang trông coi cô!

Đi dạo hết quầy trang sức rồi tới tiệm quần áo, đi dạo xong tiệm bán quần áo lại quanh tới quầy trang sức!

Phía sau lưng hai người, trong tay Mộ Dung Kiệt xách không biết bao nhiêu túi nhỏ túi lớn thậm chí trên miệng còn ngậm thêm cái túi!!!

Chương 150: Nhẫn kim cương (1)

  \”Tiểu Tuyết, cậu xem cậu kìa thật vô tâm, tên mỹ nam kia bị cậu hành hạ sắp điên rồi!\”Thang Tiệp lặng lẽ liếc mắt Mộ Dung Kiệt!

\”Ai bảo anh ấy đi theo, dù gì tớ cũng đâu cần! Anh ấy muốn chịu tội, tớ chỉ tốt bụng giúp người ta tọai nguyện thôi\” Ngải Tuyết bĩu môi khinh thường, không cảm thấy áy náy hay đau lòng nào, vì cô đâu có áp bức Mộ Dung Kiệt! truyện mới nhất chỉ có tại Doc Truyen . o r g

\”Ôi, cậu thật tốt số, săn được tên thiếu gia này vừa bỏ tiền mua sắm vừa xách đồ phụ, thê thảm quá!\”Thang Tiệp không khỏi lắc đầu than thở với bộ dạng đắc ý thành công của Ngải Tuyết.

\”Được rồi, được rồi!\”Ngải Tuyết giành những túi hàng của Thang Tiệp, chạy tới nhét vào tay Mộ Dung Kiệt\”Cầm cẩn thận nha!.\”

Nhưng Mộ Dung Kiệt rất không nể tình đem những túi hàng ném xuống đất\”Anh chỉ xách đồ giúp em! ! !.\”

Thang Tiệp mới dâng lên hảo cảm lập tức biến mất! Hù dọa!!!

Có chút run run chạy tới nhặt lên, lúng túng nói\”Tôi tự cầm được!.\”

Ngải Tuyết tức giận\”Anh có phải là đàn ông không, thật không có lí lẽ gì cả!.\”

Mộ Dung Kiệt nhíu mày không nói, người phụ nữ kia, anh không quan tâm.

\”Để tôi!\”Tử Hiên vội vàng tiến lên cầm giúp Thang Tiệp, trời ơi, nặng quá.

Thang Tiệp cảm kích mỉm cười với Tử Hiên, trong lòng nhất thời thấy ấm áp, người đàn ông này thật dịu dàng như nước! ! !

Ngải Tuyết hung hăng lườm Mộ Dung Kiệt, đàn ông thúi! Hừ.

Mặc kệ anh, cô tiếp tục với công việc mua sắm, quét mắt tới những món đồ trang sức, mắt lóe sáng hẳn lên! Oa, rất tinh tế ! ! !

\”Tiểu thư, cô muốn kiểu mẫu nào? Có cần tôi giúp cô giới thiệu không?.\”

\”Tiểu thư, đây là nhẫn kim cương hoa hồng 18k được nhập khẩu từ nước ngoàithấy như thế nào? Nó được làm từ xưởng tay nghề thủ công, là một trong những nơi nổi tiếng làm trang sức, không bao giờ phai màu, sáng bóng mãi, dù nhiều năm không đeo, một khi lấy ra vẫn một màu như đúc! Tiểu thư đeo vào nhất định rất đẹp, lại mang đậm vẻ thanh tao của người phụ nữ! ! !.\”

\”Ừ, nghe không tệ, tôi muốn xem chiếc nhẫn kim cương đó!.\”

\”Tiểu thư, cô muốn kết hôn sao?\”Cô nhân viên đưa mắt nhìn hai người đàn ông đẹp trai phía sau, sự tươi cười trên mặt bay đi mất! ! !

\”Đúng!\”Ngải Tuyết vừa định nói không, Mộ Dung Kiệt liền cướp lời đáp trả! ! !

\”Ha ha, hiện tại có hai mẫu rất thịnh hành, một cái gọi \’duyên định tam sinh \’, một cái gọi \’ tín niệm \’!\” Nhân viên vừa nói vừa lấy hai chiếc nhẫn ra! ! !

\”Ừ, rất đẹp! Mỗi chiếc đều đại diện cho ý nghĩ của riêng nó?.\”  

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.