Mười năm trước, Nhan Tĩnh là vầng trăng sáng, là ý nghĩa lớn nhất đời này của Tần Duật. Mười năm sau, Quách Phương là chấp niệm, là tâm ma đeo bám Tần Duật đời đời kiếp kiếp.
Năm đầu tiên sau khi Quách Phương mất, Tần Duật cũng không có thay đổi gì quá lớn. Mỗi ngày nên đi làm thì sẽ đi làm, nên tan ca thì sẽ tan ca.
Người ngoài nhìn vào còn tưởng cái chết của Quách Phương không có chút trọng lượng nào đối với Tần Duật. Nhưng bản thân anh mới biết, đêm xuống có bao nhiêu nhớ nhung cùng ân hận. Giày vò anh đến sống không bằng chết.
Tần Duật bắt đầu học nấu ăn, học cách Quách Phương đi siêu thị sẽ lấy đồ trong cùng, sẽ mua hàng giảm giá. Nhưng trước đây anh vẫn luôn là cậu ấm được nuông chiều mà sinh hư ngay cả phòng bếp còn không muốn ngó tới càng không biết nấu một bữa cơm cần phải mua bao nhiêu thứ, cho nên thấy cái gì thuận mắt cứ vơ vào xe đẩy. Đến lúc tính tiền, số tiền anh phải trả lớn đến mức nhân viên quầy siêu thị phải há hốc mồm.
Nếu Quách Phương còn ở đây, chắc chắn cô sẽ nói anh lãng phí. Nhưng phải làm sao bây giờ, không có em cái gì anh cũng không rõ, cái gì anh cũng không biết.
Tần Duật như người mù đi trên sa mạc, kiếm tìm ốc đảo nhưng lại lạc vào bão cát, sợ rằng vĩnh viễn cũng không thể thoát ra nữa.
Anh xách túi lớn, túi nhỏ đi về nhà nhớ lại lúc trước Quách Phương sắp xếp như thế nào rồi dựa vào đó làm theo. Đặt hết đồ trong tủ lạnh rồi đến tủ bếp. Thế mà anh xếp mãi xếp mãi mọi thứ vẫn cứ rối tung lên.
Tần Duật tức giận nhấc chân đá vào một bọc đồ khiến nó lật sang một bên, toàn bộ đều rơi ra ngoài lăn lốc khắp nơi.
Thở ra một hơi, Tần Duật lục tìm hộp cá đã làm sẵn đem đi rửa. Mây trôi nước chảy đặt chảo, đổ dầu rồi bật bếp. Đợi dầu sôi rồi, anh liền bỏ khúc cá vừa rửa vào. Nhưng vì cá còn chưa ráo nước nên vừa bỏ vào dầu đã bắn tung tóe, Tần Duật giật mình muốn tắt bếp lại va trúng chuôi cầm chảo cứ như vậy cả chảo và cá đồng thời rơi xuống chân anh, dầu chảy lênh láng.
Tần Duật đỡ trán, anh không hiểu Quách Phương làm sao có thể mỗi ngày đều nấu ba bữa cơn không trùng một món nào.
“Tần Duật, anh cũng nên học nấu ăn đi thôi.”
“Quách Phương, anh làm không được. Anh sắp đói chết rồi, khi nào em mới về?” Tần Duật lấy tay che mắt, chất giọng khản đặc.
Tối đó, mặc kệ nhà bếp bị anh phá thành một bãi chiến trường. Tần Duật quyết định ăn mỳ gói. Anh bê bát mỳ đến phòng khách, vừa ăn vừa xem ti vi.
Trên màn hình là khung cảnh trường cấp ba quen thuộc. Đoạn băng này, Tần Duật vừa tìm thấy mấy hôm trước.
Hôm nay đã là lần thứ 20 anh xem lại. Bởi vì trong đó có Quách Phương.
Máy quay lần lượt quay hết bạn học trong lớp, khi ống kính xuất hiện hình ảnh Quách Phương ngồi bên cửa sổ, nắng đổ lên người cô một mảng sáng rực như thiên thần bước ra từ thần thoại cổ tích. Đã xem qua hình ảnh này 20 lần, vậy mà lần nào cũng như lần nấy tim đập điên cuồng như ngựa thoát dây cương. Mi mắt Tần Duật run run, nước mắt nhỏ giọt rơi xuống bát mỳ nóng hổi.